Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tà Vương Truy Thê

Chương 120: vận khí bạo trướng (5)

Chương 120: vận khí bạo trướng (5)




Cuối cùng hắn cái gì cũng chưa nói, suy sụp mà rũ tay xuống. Trên thực tế, tay hắn thật sự rất đen.

Tô Lạc liếc mắt nhìn nam nhân đang quấy rối kia một cái, tầm mắt lại về đến trên người Lưu Thất, tươi cười thong dong bình tĩnh: “Lưu thúc sao lại dừng lại? Tiếp tục đi nha. Cắt không ra thì sao? Không phải một đồng vàng sao? Cô nương ta coi như tiêu tiền thỉnh người biểu diễn cắt thạch.”

Nam nhân mỏ chuột tai khỉ kia trừng mắt nhìn Tô Lạc một cái, thầm mắng một câu: “Không biết tốt xấu!”

Tô Lạc lười so đo với loại tiểu nhân này, chờ sự thật cắt xong rồi mới là chân chính đánh mặthắn.

Lưu Thất tập trung tinh thần, lại từ mặt bên cắt hai đao.

Làm người ta thất vọng chính là, cắt ra tới vẫn như cũ là màu xám, không có một chút màu sắc nào.

“Hừ!” Nam nhân mỏ chuột tai khỉ phát ra tiếng cười nhạo: “Ta nói mà, Lưu Thất này độc thủ, đời này đều không thể cắt ra tinh thạch, nếu hắn có thể cắt ra tinh thạch màu đỏ…”

“Nếu hắn có thể cắt ra tinh thạch, ngươi sẽ làm gì?” Tô Lạc liếc xéo hắn một cái, đối với loại tiểu nhân chạy đến nhà người khác đoạt sinh ý này, nàng luôn luôn không quen nhìn.

Nàng sẽ không cố tình đối phó loại người này, nhưng nếu người khác cố tình đụng tới, cũng đừng trách nàng không khách khí.

Nam nhân mỏ chuột tai khỉ vốn chỉ là tùy ý vừa nói, ai ngờ lại bị Tô Lạc chặn họng, hắn cũng là người sĩ diện, lại rất tin Lưu Thất sẽ không cắt ra tinh thạch, ngay lập tức hắn liền nói: “Nếu hắn cắt ra tinh thạch, cho dù là tinh thạch màu đỏ, ta Hầu Tam lập tức nuốt khối nguyên thạch này!”

Tô Lạc nhìn theo tầm mắt của Hồ Tam, ngón tay hắn đang chỉ một khối nguyên thạch to bằng cái chậu rửa mặt.

Nuốt khối nguyên thạch này?

“Được, cái này được, nếu đã vậy, thỉnh mọi người ở đây làm chứng.” Tô Lạc thấy đám người dần vây lên, cười đến âm hiểm mà xảo trá: “Đương nhiên, cũng không thể cho ngươi chịu thiệt. Nếu Lưu thúc cắt không ra tinh thạch, bổn cô nương lập tức bồi ngươi một trăm đồng vàng.”

Đừng nhìn Tô Lạc động tới là bảo mấy trăm đồng vàng, giống như nàng chẳng coi tiền ra gì.

Kỳ thật, đối với người thường mà nói, đồng vàng vẫn có giá trị rất cao. Rất nhiều bá tánh bình thường tiêu xài chưa đến một đồng vàng, tiền tệ lưu thông tất cả đều là đồng bạc và tiền đồng.

“Tốt! Ta Hầu Tam cùng ngươi đánh cuộc! Mọi người đều làm chứng!” Hầu Tam tức khắc vui mừng ra mặt.

Cửa hàng nguyên thạch kia của Lưu Thất đã một năm chưa từng cắt ra tinh thạch, sao có thể khéo như vậy hôm nay lại cắt ra? Hơn nữa hắn vừa rồi đã cắt ba đao, ngay cả cái rắm đều không có, thấy thế nào đều không thể cắt ra tinh thạch.

Một trăm đồng vàng, chỉ cần đáp ứng, kia chính là một trăm đồng vàng, cũng đủ hắn tiêu xài một đoạn thời gian, hắn choáng váng mới có thể cự tuyệt chuyện tốt này.

Lúc này Lưu Thất có chút khẩn trương, tay cũng run nhè nhẹ, hắn thật sự là không tin tưởng bàn tay đen đủi của mình: “Cô nương, nếu không, nếu không ngươi… chính ngươi cắt?”

Ai ngờ, Tô Lạc lại cười xua tay, tươi cười tùy ý mà bình tĩnh: “Vô phương, ngươi tiếp tục cắt, nói không chừng kế tiếp vận khí của ngươi sẽ thay đổi, vận khí của ngươi không tốt, nhưng vận khí của bổn cô nương luôn luôn tốt vô cùng.”

“Chỉ mong là vậy.” Lưu Thất miễn cưỡng cười, trong lòng lại không thế nào tin, hắn bất đắc dĩ mà cắt một đao cuối cùng.

Cắt nhiều đao như vậy đều không có, một đao cuối cùng này cũng không cần chờ đợi.

Lưu Thất ném xuống đao, đang muốn cùng Tô Lạc xin lỗi, ai ngờ, hắn ngẩng đầu, lại nhìn đến những người chung quanh đều hít hà kinh ngạc.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch