Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 6: Một lòng

Chương 6: Một lòng




Editor: Bánh bao chay nhân thịt

Hai anh em Khúc gia cứ thế ở phòng bên cạnh Khúc Tiểu Tây, hai người thấy Khúc thị đi rồi đều chạy tới.

Tri Thư lo lắng hỏi: “Em gái, bà ta có làm khó em không?”

Tiểu Tri Kỳ cũng lo lắng nhìn Khúc Tiểu Tây.

Khúc Tiểu Tây lắc đầu: “Không!”

Tri Thư mũi chân vẽ vòng vòng trên đất thấp giọng: “Chiếc xe hôm nay bọn họ dùng đón chúng ta là của nhà chúng ta!”

Tri Kỳ phồng quai hàm, lông mày nhỏ nhăn thành sâu lông, thân thể bé nhưng dõng dạc nói: “Cô là đồ trứng thối.”

Khúc Tiểu Tây giữ hai người, thấp giọng: “Về sau cái gì không nên nói thì đừng nói.”

Hai người mở to mắt nhìn về phía Khúc Tiểu Tây, Khúc Tiểu Tây ý vị thâm trường: “Tai vách mạch rừng, bọn mình phải cẩn thận.”

Hai bé trai lập tức nghe lời gật đầu.

Khúc Tiểu Tây: “Giờ em có nhiệm vụ cho hai người.”

Tri Thư nhanh miệng: “Em gái, em nói đi!”

Tri Kỳ cũng lanh lẹ ưỡn ngực tỏ vẻ mình cũng có thể.

“Mấy ngày nay em sẽ yêu cầu các loại điểm tâm, hai người đi theo ra cửa chọn mua.” Khúc Tiểu Tây: “Mỗi một đường đi hai người đều phải nhớ rõ cho em; mỗi một nhà cửa hàng hai người đi qua đều phải hỏi thăm rõ ràng cửa trước cửa sau.”

Tuy rằng trước mắt chỉ có hai người một đứa “Bảy tuổi”, một đứa còn chưa sinh nhật 6 tuổi nhưng Khúc Tiểu Tây không coi họ như đứa bé, cô nắm lấy tay hai người nói: “Chuyện này giao cho hai người nhé!”

Hai bé trai kiên định, đôi mắt lóe lên sự cam đoan: “Anh/ Em nhất định làm tốt!”

Từ đầu đến cuối cô đều không có nghĩ tới bản thân là một người muốn chạy trốn.

Cô vén tay áo, vui vẻ lộ ra gương mặt tươi cười: “Ba anh em bọn mình một lòng!”

“Một lòng!”

Hương thơm lượn lờ khắp nhà.

Khúc thị mặc sườn xám ngồi trước gương, đôi chân lộ ra ngoài. Một nha đầu mặt tròn có bím tóc lớn ngồi quỳ ở mặt đất, trên đầu gối đặt một chân Khúc thị, cô ta nghiêm túc cẩn thận sơn móng chân.

Phía sau Khúc thị còn có một người chuyên chải đầu.

Tay Khúc thị đặt lên đầu gối, ngón tay quyến rũ nâng cao cao lộ ra nhẫn đá quý như muốn khoe khoang.

“Lão gia đâu?”

Con nhỏ nha hoàn đang hầu hạ lập tức mở miệng: “Lão gia bên kia gặp vài người bạn ở Cục trị an, tất cả đang phẩm trà ngắm tranh ở thư phòng.”

Khúc thị khẽ gật đầu thúc giục người chải đầu làm nhanh lên một chút, người kia vội vàng thưa vâng.

Lúc này bà Liễu tiến vào, trong tay nâng lên hai cái hộp lớn nhỏ cung cung kính kính: “Phu nhân, trang sức ngài kêu làm cho biểu tiểu thư đã được đưa tới.”

Khúc thị hơi hơi mỉm cười, gật đầu: “Mở ra cho tôi xem, nếu tay nghề không tốt, tôi sẽ không lấy.”

Bà Liễu lập tức đáp lời: “Ngài đối với biểu tiểu thư thật giống như mẹ ruột yêu thương con gái vậy.”

Bà ta mở nắp hộp ra, bên trong có một vòng tay vàng tinh tế nho nhỏ, được cái đúng kiểu dáng đang lưu hành. Tiếp tục mở hộp phía dưới, vòng cổ vàng bên trong cũng không lớn, may mắn bởi vì là thành phẩm từ cửa hàng trang sức vàng bạc nên tay nghề có tinh tế hơn một ít.

Khúc thị nhíu mày: “Nhìn có hơi nhỏ chút.”

Bà Liễu có thể trở thành tâm phúc của Khúc thị dĩ nhiên hiểu được vài phần ý Khúc thị muốn nói.

Bà ta nhanh nhẩu đáp lời: “Trang sức sao còn phân chia lớn nhỏ? Biểu tiểu thư vóc dáng thon thả, nếu mang đồ quá dày vừa nặng vừa không đẹp. Cứ như vậy mới thể hiện được nét lịch sự tao nhã. Hơn nữa hàng của cửa hàng trang sức cũng không phải những đồ thủ công thô ráp có thể so sánh được.”

Khúc thị hơi hơi xuôi theo một chút: “Nói vậy cũng đúng.”

Người chải đầu cũng phụ họa nói: “Phu nhân hiền lành quá, bọn tôi hầu hạ ngần ấy năm dù không phải hiểu ngài nhất nhưng nếu xét trong Phụng Thiên Thành, ngài chính là người có lòng số một. Người ta phải tu luyện mấy đời mới có phúc khí được làm cháu ngoại gái của ngài.”

Người phụ nữ chải đầu vốn dĩ chuyên kinh doanh từ nữ quyến nội trạch, nói ngọt lại khéo hiểu lòng người nên chỉ với vài câu khen tặng đã khiến Khúc thị cười tươi thật hơn vài phần.

Mụ xua xua tay nói: “Bà đi mời biểu tiểu thư tới đây.”

Không bao lâu sau Khúc Tiểu Tây đã từ bậc thang đi tới, do dinh dưỡng không đủ lại thêm mấy ngày trước rơi xuống nước bệnh một trận khiến khí sắc lại càng kém đi vài phần. Tuy nói đã bồi bổ nhiều ngày nhưng cơ thể mệt mỏi thì làm sao mới ba bốn ngày đã có thể khôi phục đượcnhư ban đầu.

Khúc Tiểu Tây vừa vào cửa, người phụ nữ chải đầu nâng mắt nhìn qua, thấy chỉ là một con nhỏ tóc vàng với khuôn mặt thiếu dinh dưỡng.

Dù vậy trên mặt cô ta cũng không lộ ra điều gì, ngược lại còn khen: “Biểu tiểu thư thật đúng là người có phúc.”

Khúc Tiểu Tây nhìn người phụ nữ chải đầu, cười cười, ngoan ngoãn đi đến chào hỏi: “Cô, ngài kêu cháu đến có chuyện gì sao?”

Tầm mắt cô dừng trên bàn trang điểm.

Khúc thị: “Mau đến xem xem, cô đã làm trang sức cho cháu rồi, nhìn xem có thích hay không?”

Khúc Tiểu Tây hớn hở tiến lên, cô đeo thử vòng cổ và vòng tay, quơ quơ, mỉm cười: “Thích, cảm ơn cô.” Cô vươn tay nhỏ, lại lắc lắc chút: “Mỗi tội hơi nhỏ chút.”

Khúc thị: “……”

Người phụ nữ chải đầu hơi ngừng động tác trên tay, cúi đầu không dám cười.

Khúc Tiểu Tây: “Cô, hôm nay ngài không phải không ra ngoài sao? Như thế nào lại đột nhiên mua về rồi? Cháu còn tưởng phải ngày mai mới có cơ.”

Giọng nói Khúc Tiểu Tây mềm mềm mại mại nhưng lời ra khỏi miệng lại không đúng mực.

Ánh mắt Khúc thị hơi tối, cười nói: “Cô bảo bà Liễu lo liệu……”

Còn chưa nói xong đã bị Khúc Tiểu Tây ngắt lời, cô bày ra khuôn mặt tủi thân buồn khổ nói: “Cô, sao ngài lại có thể làm như vậy?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch