WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.
Vô Thượng Thần Đế

Chương 152: Địa Tiên Bảng (1)

Chương 152: Địa Tiên Bảng (1)





Xem ra, hôn ước này cùng một tính chất thông gia với Dao nhi lúc trước.

– Ngươi cũng không cần quá lo lắng, ta biết cha ta, cha ta chính là quỷ lòng dạ hẹp hòi, mặt ngoài nhìn thì thấy hòa thuận với Mục gia và Tiêu gia, thật ra vụng trộm minh tranh ám đấu không biết bao nhiêu, ngầm giết lẫn nhau, ngoài còn có thể vẻ mặt ôn hoà, cha ta và Mục thúc thúc đều là người tim không đồng nhất như vậy, bọn hắn, ngươi không cần tin bao nhiêu!

Những lời này, Mục Vân đương nhiên là hiểu rõ, chỉ là Tiêu Doãn Nhi thấy rõ những đạo lý này, vẫn có thể lạnh nhạt như thế, ngược lại làm cho hắn ngoài ý muốn.

……..

– Đến đến, mau nhìn, đó là Cổ Càn Vũ, thiên tài mới nổi của Cổ gia, chỉ mới mười sáu tuổi mà đã là Linh Huyệt cảnh nhất trọng, hắn quả nhiên lại đến tranh tài!

Vừa xuống xe, tiến vào trong Tụ Tiên các, Tiêu Doãn Nhi đã líu ríu nói.

– Cổ Càn Vũ?

– Đúng, đệ tử Cổ gia, trên lôi đài cảnh giới Linh Huyệt cảnh nhất trọng này đã liên tục ba tháng đoạt giải quán quân, lấy đi ba món bảo bối!

Tiêu Doãn Nhi giễu giễu nói:

– Thế nào? Muốn lên đài so một lần hay không?

Linh Huyệt cảnh nhất trọng, ngược lại tương đương với cảnh giới của Mục Vân, chỉ là đối phương chỉ mới mười sáu tuổi, hắn đã mười chín tuổi, chênh lệch ba tuổi, lên đài luận võ, Mục Vân thật đúng là kéo không xuống da mặt này.

Phanh...

Trên lôi đài, Cổ Càn Vũ đấm ra một quyền, đánh lui một võ giả cảnh giới Linh Huyệt cảnh nhất trọng trên đài, chỉ thấy người kia lui về sau mấy bước, trong miệng phun ra tiên huyết, ngay cả đứng cũng run rẩy.

– Ngươi thua!

– Thực lực của Cổ thiếu gia quả nhiên không tầm thường, Lưu Nghê Ức ta bại!

Chắp tay, người kia nhảy xuống lôi đài, trực tiếp rời khỏi.

Mỗi tháng, Tụ Tiên các này đều sẽ xuất hiện thịnh huống như thế, chiến đấu thắng bại, không thể bình thường hơn được.

– Vị kế tiếp!

Cổ Càn Vũ mặt không đổi sắc, đứng ở trên lôi đài, nhìn đám người phía dưới.

Cùng lúc đó, trên cái lôi đài khác vẫn có những người khác đang tham gia tranh đấu.

Từ Linh Huyệt cảnh nhất trọng đến Linh Huyệt cảnh ngũ trọng, trên mỗi một lôi đài, chiến đấu đều đặc sắc dị thường.

– Ngươi không đi lên so một lần sao?

Nhìn bộ dáng buồn bực ngán ngẩm của Mục Vân, Tiêu Doãn Nhi giật giây nói.

– Ta thì thôi!

Mục Vân tự giễu nói:

– Những người này đều là thiên tài, ta không trêu chọc nổi.

– Dừng!

Nhếch miệng, ánh mắt Tiêu Doãn Nhi rơi vào trên lôi đài, tiếp tục quan sát tranh tài.

– Mau nhìn, mau nhìn, Địa Tiên Bảng lại xảy ra biến hóa!

Địa Tiên Bảng?

– Địa Tiên Bảng chia thành năm bảng, phân biệt là đệ tử thiên tài cảnh giới Linh Huyệt cảnh nhất trọng đến ngũ trọng.

Nhìn thấy Mục Vân vẻ khó hiểu, Tiêu Doãn Nhi giới thiệu nói.

Trong đám người vang lên tiếng kinh hô, Mục Vân đã nhìn thấy, vị trí cao nhất phía trên Địa Tiên Bảng kia, cái tên Cổ Càn Vũ này lên tầng cao nhất, đứng hàng đệ tam.

Mà phía trên Cổ Càn Vũ còn có hai người.

Lâm Triết Vũ, Cổ Thanh.

– Quả nhiên không sai, lần này Cổ Càn Vũ này thật trở thành thứ ba, nếu lần sau hắn có thể khiêu chiến Lâm Triết Vũ, xung kích đến thứ hai lại có thể thu hoạch được ban thưởng!

– Đúng vậy, Cổ gia trên bảng danh sách thứ nhất của Địa Tiên Bảng đạo, có hai người xếp hạng trước ba, ngược lại là lợi hại.

– Đây coi là cái gì, ngươi không thấy xếp hạng Thiên Tiên Bảng, gần là vững dạ bền lòng, mười hạng đầu vẫn luôn là mấy người kia sao?

Thiên Tiên Bảng!

Lần này, Mục Vân còn chưa mở miệng, Tiêu Doãn Nhi ngược lại vội vàng nói:

– Thiên Tiên Bảng là bảng danh sách xếp hạng thiên tài cảnh giới phía trên Linh Huyệt cảnh ngũ trọng, lấy trăm tên thiên tài phía trên ngũ trọng của Nam Vân thành.

– Bảng danh sách này cũng không phải ai cũng có thể lên, thiên tài hai mươi lăm tuổi trở xuống mới có thể có tên trong bảng, chỉ là hiện tại, phàm là có thể tiến vào trước trăm, đều là tử đệ hoàng thất và tứ đại gia tộc chiếm đa số, xếp hạng cơ bản không có thay đổi gì, những thiên tài kia mới là thiên tài đỉnh tiêm trong Nam Vân thành, đều là cao thâm mạt trắc, thiên phú dị bẩm...

– Dừng lại đi, có thể đừng bởi vì ngươi trong hạng mười mà nói như vậy hay không?

Nhìn xếp hạng thứ mười trên Thiên Tiên Bảng, bất ngờ chính là tên Tiêu Doãn Nhi, Mục Vân trợn trắng mắt nói.

– Hắc hắc...

Cha ta nói ta quá không cố gắng, bằng không thì đệ nhất không có vấn đề, chẳng qua là một hư danh, làm gì để ý như vậy, vị trí trước mười, cha ta cũng mãn ý, đã đủ.

– Ngươi ngược lại là nhìn thoáng được!

– Vậy cũng không có cách nào!

Khi hai người nói chuyện, một bóng người đột nhiên lẻn đến trên lôi đài.

– Cổ Càn Vũ, ngươi đã xếp hạng ở vị trí thứ ba trên Địa Tiên Bảng, hôm nay có thể khiêu chiến Lâm Triết Vũ ta, chỉ là không biết, ngươi có lá gan này hay không?

Bộ dáng thiếu niên lên đài cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, hai tay chắp sau lưng, tóc dài buộc lên thần thái, cao ngạo.

– Lâm Triết Vũ, ngươi ngược lại không làm rùa đen rút đầu, lần này, ta sẽ đến đánh bại ngươi, thẳng đến vị trí thứ hai!

– Tới đi!

Khi nói chuyện, hai người đã ma quyền hắc hắc.

Sau khi Lâm Triết Vũ lên đài, tràng diện nháy mắt trở nên náo nhiệt.

Bọn hắn cũng đều rất muốn biết, tân tấn đệ tam Cổ Càn Vũ, đến cùng có phải là đối thủ của Lâm Triết Vũ hay không.

Cổ gia và Lâm gia đều là gia tộc tiếng tăm lừng lẫy của Nam Vân thành, từ trước đến nay bất hòa, đệ tử hai tộc cũng là không ít lần va chạm với nhau.

– Xích Vân Chưởng!

– Khô Minh Quyền!

Trên lôi đài phạm vi trăm mét, hai bóng người lập tức bộc phát ra chiến đấu cường hãn.

Một quyền một chưởng, chiêu chiêu bức người, lúc này, Mục Vân không thể không cảm thán, Bắc Vân thành và Nam Vân thành, thực sự là không thể so sánh.

Võ giả cảnh giới Linh Huyệt cảnh nhị trọng tam trọng giống Mục Phong Nguyên và Mục Phong Thanh, ở đây, chỉ sợ một quyền của Cổ Càn Vũ, Lâm Triết Vũ cũng không tiếp nổi.

Hai thiên tài này đối với võ kỹ cũng không phải nhiều, mà quý ở tinh.

Hai người vừa lên đài đã thi triển quyền chưởng võ kỹ của mỗi người, mặc dù nhìn qua chỉ là mấy tay kia, thế nhưng mỗi một chiêu sau khi được thi triển ra lại biến hóa đa đoan.

– Ha ha, hắc, Mục đại đạo sư, ngươi xem hai người kia một chút, ai có thể thắng?

Giờ phút này, trên lôi đài, Lâm Triết Vũ công kích hung mãnh, nhưng nhìn đi lên lại có phần hết sạch năng lực, mà Cổ Càn Vũ lại là công thủ có thứ tự, thong thả không loạn.

– Hẳn là Lâm Triết Vũ!

– Hả?

Nghe thấy Mục Vân nói vậy, Tiêu Doãn Nhi ngẩn ngơ.

– Vị huynh đài này cũng không thể nói như vậy, rất rõ ràng Lâm Triết Vũ công kích hung mãnh hơn, thế nhưng lại khuyết thiếu hậu lực, tiểu tử Cổ Càn Vũ kia chỉ có thể co đầu rút cổ phòng thủ, sao lại là Lâm Triết Vũ sẽ thắng?

– Cổ Phần huynh đừng so đo với hạng người mù tịt không biết bực này, Cổ Càn Vũ nhất định sẽ thắng, hắn chỉ là đang chờ đợi một kích trí mạng, để tiểu tử Lâm gia kia bị bại đè xuống bôi địa.

Nhìn thấy hai bóng người đột nhiên xuất hiện, Mục Vân mờ mịt.

– Này này, Cổ Phần, Trần Hạ, nhân gia phẩm luận một chút có liên quan gì đến các ngươi? Nếu Cổ Càn Vũ kia thật có bản lĩnh, Mục Vân nói một chút, hắn cũng không thua được!

Tiêu Doãn Nhi nghe nói như thế thì lập tức xù lông.

– Doãn Nhi tỷ!

– Doãn Nhi tỷ!


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.