WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.
Võ Đạo Tông Sư

Chương 20: Top 3 đương thời (2)

Chương 20: Top 3 đương thời (2)




Rất nhanh, “Không Làm Lưu Manh” trả lời Lâu Thành: “Ha ha, không phải ta có tài, là các Giới Đổ Ba lão ca có tài, đây là lãnh tụ tinh thần của bọn họ? Danh ngôn Che Guevara, ta chỉ sửa lại chút mà thôi.”

“Giới Đổ Ba?” Lâu Thành mờ mịt vô tri trả lời.

“Không Làm Lưu Manh” nói: “Ngươi chưa từng xem video đó? Chính là có tên trộm vặt bị bắt, lúc phỏng vấn nói: làm công là không có khả năng làm công, đời này đều không có khả năng làm công, làm ăn cũng không biết làm, chính là trộm thứ này, mới có thể duy trì được cuộc sống như vậy, cảm giác vào trại tạm giam giống như về nhà... Trả lời quá hài hước rồi, rất nhanh liền nổi tiếng, bởi vì giống quá Che Guevara, cho nên bị gọi là Thiết Guevara (切 格瓦拉 và 窃 格瓦拉 ở đây là cách chơi chữ đồng âm nhưng khác nghĩa), được các lão ca Giới Đổ Ba tôn sùng là lãnh tụ tinh thần.”

“Nhất Quán Thuần Ái Tuấn Cương Bản” cũng ở bên dưới giải thích: “Giới Đổ Ba chính là địa phương cấm đánh bạc (giới đổ), nhưng một đám ma bài bạc tụ tập một chỗ, tự nhiên mà vậy liền bắt đầu thảo luận như thế nào mới có thể thắng tiền, bọn họ tự xưng lão ca, thường xuyên nợ mấy chục cái còn có thể tê liệt ở nhà phát thiếp, ặc, mấy chục cái chính là ý tứ mấy chục vạn, hơn nữa lúc trốn chạy còn có tâm tình chè chén, gái gú, selfie các thứ, chúng ta chỉ có thể nói: lão ca, ổn! Thường xuyên đi chỗ đó nhìn xem, cảm thấy bọn họ đều đặc biệt có tài, đặc biệt chơi được.”

“Yêu Nhất Phùng Tiểu Mang” hòa theo nói: “Các ngươi đừng dạy hư Con hổ của Schrödinger, hắn mới đại học năm nhất, dù sao ta siêu thích Giới Đổ Ba đám lão ca kia, danh ngôn kinh điển nhất của bọn họ chính là: ta dựa vào bản lãnh của mình mượn tiền, vì sao phải tra?”

Lâu Thành không nhịn được cười: “Thật có đạo lý, ta thế mà lại không có lời nào để chống đỡ.”

Lúc này, “Bán Vằn Thắn Đây” tiểu cô nương này @ Lâu Thành: “Tiểu lão hổ, lớp đầu tiên của võ đạo xã cảm giác thế nào?”

“Huấn luyện viên mới tới rất lợi hại, trực tiếp dạy bọn ta ‘Lôi Bộ’ cọc Âm Dương.” Lâu Thành có vài phần khoe khoang trả lời, đương nhiên, chưa nói mình ngày đầu tiên đã thành công thủ nhất được tĩnh.

“Nói không chừng tiểu lão hổ ngươi về sau thật có thể trở thành cao thủ số một diễn đàn chúng ta đó ( vỗ vai )!” “Bán Vằn Thắn Đây” nói giỡn.

“Lôi Đài Chi Lộ” thích khoe mẽ cũng trêu chọc nói: “A, ngươi đây là thành phản đồ rồi!”

Đề tài nhanh chóng dời đi, mọi người ồn ào một trận, Lâu Thành hiếm có dịp trở thành trung tâm rót nước, hắn vốn rất có hứng thú nói chuyện phiếm, nhưng ánh mắt dần dần không mở ra được. “Kim Đan” có thể giúp hắn khôi phục thân thể mệt nhọc, nhưng không cách nào tiêu trừ mệt nhọc trên tinh thần, trải qua một ngày sinh hoạt khẩ trương, lúc này đã không chống đỡ được.

Miễn cưỡng đặt đồng hồ báo thức, Lâu Thành cầm di động chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, sáu giờ bốn mươi phút, thời gian rời giường cố định của Lâu Thành lúc cấp ba, hắn tự nhiên tỉnh dậy, mang đồng hồ báo thức năm phút đồng hồ sau sắp vang lên tắt đi, miễn cho làm ồn tới các bạn cùng phòng.

Rửa mặt xong, rón ra rón rén thay một bộ quần áo võ đạo bình thường khác, hắn rời ký túc xá, chạy ra cửa sân, hướng bờ hồ Vi Thủy chạy đi. Không khí sáng sớm tươi mát, hít thở một ngụm cũng có cảm giác thấm vào tim phổi người ta.

“A, thế giới tốt đẹp cỡ nào! A, không khí tươi mới cỡ nào!” Lâu Thành tâm tình không tệ đùa hai câu lời kịch, chạy ở trong im lặng cùng trống trải, ngẫu nhiên mới có thể nhìn thấy mấy cuồng ma mọt sách.

Đến bên hồ, tìm chỗ yên tĩnh, Lâu Thành vốn định trực tiếp đứng cọc, nhưng tâm niệm khẽ động, cung kính hướng hồ nước vái ba cái, trong lòng nói thầm:

“Không biết Kim Đan là vị tiền bối nào để lại, vãn bối may mắn đạt được, hẳn thuộc về duyên phận, tương lai nếu võ đạo có thành tựu, có thể trực tiếp xuống nước, tất nhiên tìm kiếm di cốt tiền bối, hậu táng hiến tế!”

Hắn học giọng điệu trong tiểu thuyết, hướng chủ nhân ban đầu của “Kim Đan” nói cảm tạ, làm hứa hẹn.

Làm xong tất cả cái này, hắn khẽ tách hai chân, nâng hai tay, bắt đầu đứng cọc Âm Dương, lần nữa ôm nguyên thủ nhất, nhập tĩnh quan sát đan, thể ngộ thân thể theo trọng tâm di động mà xảy ra đủ loại biến hóa vi diệu.

Thời gian qua đi từng phút từng giây, hắn dần dần có cảm giác những biến hóa này đều ở trong lòng, có cảm giác thân thể vẫn thuộc về mình, tựa như cho thêm thời gian liền có thể mang thân thể hoàn toàn nhét vào sự khống chế của ý niệm.

Gặp núi vẫn là núi, gặp nước vẫn là nước!

Trầm mê ở đây, Lâu Thành không biết thời gian qua bao lâu, chỉ chờ đồng hồ báo thức đặt lần thứ hai vang lên, miễn cho muộn huấn luyện đặc biệt.

Đột nhiên, hắn hơi động tâm, mở mắt, phát hiện trước mặt không biết từ khi nào có thêm một khuôn mặt già có chút nếp nhăn, hai mắt đục ngầu đang bình tĩnh nhìn mình.

Lâu Thành bị dọa giật mình, thiếu chút nữa vung ra một cú đấm, may mắn kịp thời nhận ra đối phương.

“Thi, Thi giáo luyện, thầy sao lại ở đây?” Hắn lắp bắp nói.

Thi lão đầu cười tủm tỉm nói: “Ta vì sao không thể ở nơi này? Ngày hôm qua ta đã phát hiện trò có thể trực tiếp nhập tĩnh, hê hê, nếu không phải trò cơ bắp vô lực, cốt cách không cứng, ta còn tưởng trò tuổi còn nhỏ đã học được giả heo ăn hổ môn ‘tuyệt học đứng đầu’ này, lão đầu tử ta là đến sau ba mươi tuổi mới thu liễm mũi nhọn, nắm giữ được đạo này!”

Lâu Thành vô lực phỉ nhổ, đành phải cười gượng nói: “Con cũng không biết sao lại thế, nghĩ đan điền liền nhập tĩnh.”

Lão thế mà có thể nhìn ra được, may mắn chưa phát hiện “Kim Đan” trong cơ thể của mình!

“Cái này nói rõ trò có thiên phú phương diện này.” Thi lão đầu bỗng nghiêm mặt, “Trò có muốn tương lai tiến vào giới võ đạo thật sự hay không? Có muốn trong một hai năm lấy được chuyên nghiệp cửu phẩm hay không?”

Mỗi người đều có tiền đồ của mình, không nhất định là võ đạo... Đáy lòng Lâu Thành đột nhiên hiện lên câu này, cùng với lúc Lâm Khuyết thi đấu thắng lợi Nghiêm Chiêu Kha đám người xem chung quanh hưng phấn, sùng bái cùng kích động, bởi vậy không chút do dự nói:

“Muốn!”

“Huấn luyện viên thầy có biện pháp?”

“Đương nhiên, nhưng trò phải bái ta làm thầy.” Thi lão đầu cao ngạo nói, “Ừm, võ đạo chính là đi ngược dòng nước, cho dù trò có thiên phú, nếu xuất hiện lơi lỏng, cộng thêm vốn chính là xuất phát muộn, trong một hai năm sợ là cũng vô vọng chuyên nghiệp cửu phẩm, chỉ có thể nói, sư phụ dẫn vào cửa, tu hành ở cá nhân, có thể thành công cuối cùng hay không, quá nửa là trông vào chính trò.”

Lâu Thành gật gật đầu, hiểu những đạo lý này, lập tức học quy phạm hành lễ của giới võ đạo nói: “Đệ tử bái kiến sư phụ!”

“Được rồi, không cần lễ nghi phiền phức, hôm nay coi như nhập môn.” Thi lão đầu lại lộ ra nụ cười không đứng đắn, “Đúng rồi, không cho nói với người ngoài ta là sư phụ của con.”

Y? Còn có bí mật? Lâu Thành theo bản năng hỏi: “Vì sao ạ?”

Hơn nữa thế này tính là bái sư? Sẽ quá đùa bỡn hay không? Quả thực có loại cảm giác không chân thực!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.