WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.
Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 25: Hù cho Giang Phúc Toàn sửng sờ(2)

Chương 25: Hù cho Giang Phúc Toàn sửng sờ(2)
Lời của hắn nửa thật nửa giả, lại thành khẩn.
"Cháu chuẩn bị thu xếp vợ con ổn thỏa, rồi sẽ ra đồng siêng năng làm việc, cháu cũng muốn đi theo đồng chí chúng ta, làm giàu bằng con đường cần lao, tuyệt đối không kìm hãm việc xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa của chúng ta!"
Hắn nói những lời này, hù cho Giang Phúc Toàn sửng sốt.
Giang Phúc Toàn vốn còn hoài nghi.
Thế nhưng, nghe Giang Châu đội cái mũ lớn như vậy.
Ông ta lập tức cũng chỉ có thể từ bỏ nghi ngờ.
"Bác cả, bác cứ yên tâm đi, cháu tuyệt đối không khiến Giang gia mất mặt!"
Nói đến mức này rồi, Giang Phúc Toàn cũng không tiện gây sự nữa.
Ông ta cầm lấy cốc sứ mới tinh.
Nhưng lại không có lòng dạ uống nước.
Trong lòng vừa ghen tỵ lại nghi hoặc.
Tay nghề làm giầy của em dâu giỏi cỡ nào, ông cũng rõ ràng.
Thế nhưng, vài đôi giày vải rách, có thể bán được nhiều tiền như vậy?
Giang Phúc Toàn không ngồi yên được nữa.
Ông buông cốc sứ trong tay xuống, vội vàng đi ra ngoài.
"Tao đi về trước! Mày tuyệt đối đừng gây chuyện!"
Dứt lời, bèn trở về nhà mình.
Làm giày vải kiếm được tiền như thế, ông ta sẽ đi bảo bà nhà mình làm vài đôi!
Hắn sống hơn nửa đời người, nhưng cũng không được mấy ngày ăn thịt!
... ... ...
Sau khi Giang Phúc Toàn trở về.
Liễu Mộng Ly mới dắt Đoàn Đoàn cùng Viên Viên sợ hãi bước ra.
"Vì saoanh không nói với bác số tiền này là chúng ta tự kiếm được?"
Liễu Mộng Ly có chút không cam lòng.
Cô cũng không rõ vì sao.
Lúc này, trong đầu lại hiện lên nhô ra một ý nghĩ khiến làm cô cũng cảm thấy khó tin.
Cô lại không muốn Giang Châu bị người ta xem thường. . .
"Tiền còn chưa kiếm đủ!"
Giang Châu cười bước tới.
"Buôn bán lá ngải cứu trong hai ngày nay đã không thể làm tiếp, hai ngày nữa, phải đổi một cách làm ăn mới, nói cho ông ta biết, nếu ông ta nhìn chằm chằm chúng ta, thì sao mà làm được."
"Nhưng ông ta nhất định sẽ nói xấu anh trước mặt người khác, anh không quan tâm sao?"
Liễu Mộng Ly cắn môi, con ngươi xinh đẹp nhìn Giang Châu hỏi.
"Đương nhiên quan tâm."
Giang Châu bình thản đáp, hắn giang tay ra, cười nói: “Thế nhưng, nếu anh nói anh buôn bán kiếm tiền, những thứ này đều là anh tự mua, em cảm thấy ông ta sẽ tin?"
Liễu Mộng Ly: “. . ."
Cũng đúng, nếu không phải mình tận mắt nhìn thấy, cô cũng tuyệt đối không tin.
"Đợi chúng ta thực sự kiếm nhiều tiền, lời đồn sẽ tự sụp đổ."
"Ai đang nói dối, tự nhiên sẽ rõ ràng."
"Không vội trong nhất thời."
Giang Châu nhìn thấu sự việc.
Sự thản nhiên bình tĩnh nãy, cũng lây sang Liễu Mộng Ly.
Cô rốt cục như trút được gánh nặng, nở nụ cười vui vẻ.
"Ba ba ~ "
"Ba ba đi đâu vậy?"
Hai đứa con nít vội vã chạy về mình ba mình.
Giang Châu vội cúi người xuống bế hai con lên.
"Ba ba đi bắt cá cho Đoàn Đoàn Viên Viên ăn!"
Giang Châu cười chỉ chỉ cái giỏ mình vừa xách về.
Hai đứa con nít vừa nghe Giang Châu bắt cá.
Lập tức chạy bạch bạch tới, muốn cầm giỏ qua.
Đoàn Đoàn Viên Viên nhìn chằm chằm cái giỏ, nhìn một chút, ngẹo đầu nhỏ suy nghĩ một lát, mới thử vươn tay ra, nắm lấy quai giỏ.
"Ai ui!"
Âm thanh trẻ thơ vang lên.
Cô bé dùng hết sức lực còn yếu ớt của mình xách giỏ lên.
Nhưng dù khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, cái giỏ nặng chịch vẫn không nhúc nhích một ly.
"Chị ơi, Viên Viên giúp chị, giúp chị ~ "
Viên Viên cũng vươn cánh tay nhỏ bé, nắm lấy bên kia của quai giỏ, hàm răng nhỏ trắng như tuyết răng cắn chặc, dùng sức hỗ trợ kéo giỏ lên.
Phải biết rằng, tuy rau dại trong giỏ không nặng cân.
Thế nhưng thịt heo cùng cá bỏ chung vào một chỗ, ít nhất cũng phải 7-8 cân!
Hai đứa trẻ làm sao có thể xách nổi?
Chỉ thấy hai đứa con nít, dùng sức kéo khiến cả khuôn mặt đỏ lên, song cái giỏ vẫn không nhúc nhích.
Đoàn Đoàn Viên Viên vừa tủi vừa đáng thương nhìn về phía Giang Châu.
"Ba ba, cứu mạng ~ người cứu mạng ~ "
"Ô ô, xách không động, Viên Viên xách không động ~ "
Giọng nói mang theo chút nức nở rồi.
Giang Châu vội đứng dậy, nhịn cười, hớt hải chạy qua, xách cái giỏ đi.
"Đoàn Đoàn Viên Viên phải ăn nhiều cơm một chút, vậy thì xách mới được."
Hai chị em ngoan ngoãn gật đầu.
Giang Châu xách giỏ để vào bếp, đầu tiên là lấy ra 5 cân thịt heo cùng một bộ gan heo.
Liễu Mộng Ly nhìn tảng thịt heo lớn, kinh hãi đến trợn to mắt.
"Sao mua nhiều thịt heo như vậy?"
Giờ thời tiết dần dần nóng bức rồi.
Mua 5 cân thịt heo, vậy phải mất bao lâu mới có thể ăn xong?
Hư thì làm sao giờ?
Còn cả gan heo nữa.
Vừa tanh lại không dễ ăn, mang theo một mùi lạ.
Liễu Mộng Ly nhíu mày, nói: “Anh mau trả lại đi, gan heo này không cần, không thể ăn!"
Cô cho rằng Giang Châu quen tiêu tiền như nước.
Giang Châu lại cười lắc đầu.
"Anh muốn làm Thanh Minh Quả nhiều chút, thịt heo còn dư lại đưa cho cha mẹ."
Nhắc tới cha mẹ, Giang Châu lại thấy đau xót.
Đời trước.
Mình đã khiến hai bọn họ chịu khổ rất nhiều.
Bởi vì Liễu Mộng Ly mang theo hai cô con gái tự sát.
Cha mẹ Giang Phúc Quốc cùng Tề Ái Phân, hoàn toàn thất vọng về mình.
Nếu không, lúc ấy Giang Phúc Toàn đuổi mình ra khỏi thôn Lý Thất, hai người cũng sẽ không im lặng.
Đây chính là đôi cháu gái ruột đó!
Sau khi biết được tin tức, Tề Ái Phân cùng Giang Phúc Quốc khóc đến hôn mê bất tỉnh!
Tề Ái Phân càng là một đêm bạc đầu, hắn đến chết cũng áy náy!
Đời này trọng sinh.
Mọi thứ khác, Giang Châu có thể không quan tâm.
Thế nhưng, vợ, hai cô con gái, cha mẹ, đều là những người vì mình mà chịu khổ.
Hắn cũng sẽ không để cho bi kịch xưa tái diễn!


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.