Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tinh Chiến Phong Bạo

Chương 40: Ôm cùng nhau

Chương 2: Ôm cùng nhau

“Đủ ý tứ, mọi người tán gẫu, tao có việc đi trước rồi!”
Trương Sơn nặng nề vỗ Vương Tranh, cũng may bạn học Vương thân thể tốt, vỗ như vậy không sợ vỗ hỏng.
“Gã này động dục rồi, chắc là đi kiếm giấy” Đầu Diêu Ngải Luân cũng không quay lại nói, hắn tự phong thần Alan không gì không biết không gì không thể.
“Một người bạn của tôi, cũng là Khô Lâu quân đoàn, mọi người giúp hắn tăng lên một chút quyền hạn đi, hắn cũng thích Khô Lâu.”
“Việc nhỏ, là bạn của cậu khẳng định không tồi được.”
Lấy tính cách xưa nay của Nghiêm Tiểu Tô sẽ rất hòa hợp với hai vị này.
Khai giảng một đoạn thời gian, cuộc sống của Vương Tranh bắt đầu dựa theo từng bước mà làm, lớp của Tiếu Phỉ, một ít chương trình học của hệ cơ giáp, lên qua một lần ước chừng sẽ biết những cái nào là cần, có phòng huấn luyện của hội chiến đấu Vương Tranh sẽ mỗi ngày hai lần, đúng giờ báo danh, thật sự là quá thuận tiện.
Bình thường Vương Tranh sẽ ở sáng sớm sử dụng phòng trọng lực, cường độ huấn luyện bình thường quả thật hiệu quả khá chậm, nhưng dùng phòng trọng lực Vương Tranh cũng có cảm nhận sâu sắc đau lưng.
Sáng sớm theo thường lệ không có ai, Vương Tranh mở ra trọng lực 5 lần, sau khi nâng vật nặng làm nóng người, Vương Tranh bắt đầu tập luyện ngón tay, một ngón tay đổi một ngón tay, ở dưới loại áp lực này quả thật phi thường có hiệu quả.
Mỗi ngón tay một trăm lần, rất nhanh cả người đầy mồ hôi, lượng huấn luyện này dị thường khủng bố cho nên lượng cơm ăn của Vương Tranh cũng là gấp ba người thường, cùng may hiện tại có thừa tiền, Vương Tranh cũng cảm thấy như vậy ăn mì úp khẳng định sẽ hư thoát.
Vương Tranh ở trong phòng trọng lực khổ luyện, cửa lại mở, Mông Điềm từ sau khi “thua” Vương Tranh cũng đang luyện thêm, nàng rất kỳ quái bằng vào mình từ nhỏ đã bắt đầu huấn luyện sao có thể đánh không lại Vương Tranh.
Nhìn thấy phòng trọng lực sáng đèn, Mông Điềm cũng có chút kỳ quái, nhưng vừa thấy 5 lần trọng lực, ánh mắt rùng mình, đây không phải là đùa!
Vương Tranh gần đây hiệu quả khá tốt, bình thường lúc này đã kết thúc rồi, chỉ muốn làm thêm một lượt, mà Mông Điềm bình thường cũng sẽ không đến sớm như vậy.
Mông Điềm thấy được một màn suốt đời khó quên, bên trong Vương Tranh trân trụi trên thân, mồ hôi chảy như mưa rơi, đứng chổng ngược hít đất một ngón tay, mỗi năm mươi lần đổi một lần.
Đây là lực lượng thế nào???
Mông Điềm vẫn cảm thấy chiến đấu lần trước vẫn có cơ hội, nhưng như thế nào cũng không ngờ được, người ta căn bản là chưa nghiêm túc.
Loại lực lượng này, ở trong quân đội cũng hiếm thấy.
Vương Tranh cũng cảm nhận được có người, ngừng lại, nhìn thấy Mông Điềm bên ngoài trợn mắt há hốc mồm, mỉm cười, cầm lầy khăn mặt đi ra.
“Bạn muốn dùng sao?”
Mông Điềm ngơ ngác lắc lắc đầu, không thể tin Mông Điềm nhất quán lấy hình tượng băng sơn mỹ nhân xuất hiện cũng sẽ có trang thái mê mang như vậy, “Cậu là làm như thể nào?”
“Khụ khụ, mỗi ngày luyện tập thôi, đừng nhìn cơ thể không có gì, thật ra rất cường tráng.”
Vương Tranh khoát tay. Quả thật không có đường nét cơ thể khủng bố gì, nhưng Mông Điềm có thể cảm nhận được, trong đó tràn ngập lực lượng bộc phát.
“Bạn có thể giúp cho mình trở nên mạnh hơn không?” Mông Điềm cắn cắn môi, bỗng nhiên nói.
Vương Tranh sửng sốt, hắn cảm giác ra Mông Điềm tựa như rất nghiêm túc, nhưng một nữ hài tử...
“Thật ra phương thức huấn luyện của mình không quá thích hợp người bình thường.” Vương Tranh nói, người thường luyện như vậy sẽ luyện chết mất.
“Mình không sợ, chỉ cần có thể mạnh lên, cái gì cũng có thể làm!” Mông Điềm lại lộ ra sự quật cường như mọi khi.
Vương Tranh không quá hiểu từ chối nữ hài tử, “Vậy có thể thử chút, thật ra mình cũng không quá biết dạy người.”
“Cho dù là đối luyện với bạn, mình cũng có thể đề cao!”
Đây cũng là ý nghĩ nhất quán của Mông Điềm, chiến đấu mới có thể đề cao, chỉ là thân là nữ hài tử, nàng cũng cảm thấy không ngừng quấy rầy người khác không tốt, chỉ là thấy một màn như vậy, nàng cũng không quản nhiều như thế, lúc trước ở quân huấn đánh nổ máy đo lực, chỉ sợ không phải dụng cụ có vấn đề, mà là lực lượng của hắn đã cường đại đến mức không thể tưởng tượng.
“Được, dù sao mình cũng cần huấn luyện.” Vương Tranh mỉm cười.
Vương Tranh lao đi tắm, năm phút đồng hồ xong, khi đi ra Mông Điềm đã đổi xong đạo phục, đang tập các loại đá chân mau lẹ.
Rất có kết cấu, co giãn cùng di động đều tương đối không tồi, sơ hở không phải quá nhiều, hiển nhiên là trải qua huấn luyện nghiêm khắc, chỉ là đã trải qua huấn luyện Mai Hoa Thung, Vương Tranh mới có thể đối chiếu ra chênh lệch trong đó.
Những bộ pháp này đều là lộ số, biến hóa quá ít, mà Mai Hoa Thung thiên biến vạn hóa.
“Thế nào?”
Đánh xong một bộ Mông Điềm hỏi, chóp mũi mang theo vài giọt mồ hôi nhỏ long lanh làm Mông Điềm tỏ ra khá đáng yêu.
“Không tồi.”
“Vậy không được, nói thật!” Mông Điềm hiển nhiên không hài lòng loại trả lời có lệ này.
“Khoa chân múa tay.”
……
“Khụ khụ, chiêu thức thật ra cũng không tệ. nhưng phương diện lực lượng, tốc độ của bạn còn cần đề cao, còn nữa, mình thấy bạn tựa như rất chấp nhất vào lộ số, thật ra chiến trường thiên biến vạn hóa, quan trọng là tùy cơ ứng biến, nắm giữ thật nhanh, chuẩn, ác là được rồi, giống như vậy.”
Vương Tranh dựa theo vừa rồi Mông Điềm biểu thị làm một bộ đá chân, chẳng qua biên độ thấp hơn nhanh hơn, hung mãnh giông như gió lốc giết qua.
Vương Tranh nháy mắt di động hơn mười thước quay đầu lại, Mông Điềm lại đang ngẩn người.
“Làm sao vậy?”
“Có lẽ có một ngày mình muốn mời bạn giúp chút việc.” Mông Điềm bỗng nhiên nói.
“Đều là bạn học, không cần khách khí, mình có thể giúp đỡ quyết không chối từ.”
Vương Tranh thật ra còn thưởng thức loại cá tính kiên trì này của Mông Điềm, hơn nữa hai người có mục tiêu tương đương, đó là trở thành một cơ sư ưu tú.
Vương Tranh đương nhiên không thể dùng loại phương thức kia bộ xương dạy hắn đối đãi một nữ hài tử, hơn nữa nơi này không phải khối hộp kì bí, không bị bắt lại cũng phải đưa đến bệnh viện tâm thần.
“Cân bằng quan trọng nhất, trung bình tấn này luyện tốt có lợi đối với bạn.”
Vương Tranh dạy Mông Điềm bày trung bình tấn kiểu nữ, kiểu nam cần dạng ra ngoài một chút, mà phương diện thân thể nữ hài tử thu vào hơn một ít, bày hình tam giác, hình thái này cũng ổn định nhất.
“Thứ này hữu dụng sao?” Không thể không nói, tư thế này thực không dễ coi thể nào.
“Ha ha, bạn công kích mình thử xem, nếu là mình di động coi như bạn thắng.”
Vương Tranh bày tạo hình trung bình tấn, mắt Mông Điềm sáng lên, nàng quả thật có hứng thú thử chút.
Kéo giãn khoảng cách, Mông Điềm khẽ kêu một tiếng hướng tới Vương Tranh liền là một đòn đá bay ngang thấp, Vương Tranh mỉm cười, lực đánh này là rất lớn.
Phành...
Thoải mái đón được, Vương Tranh ngay cả thân thể cũng chưa nhoáng lên.
“Tiếp.”
Có bia ngắm sống không nên lãng phí, Mông Điềm cũng không khách khí, hướng tới Vương Tranh phát động công kích mãnh liệt, hiện tại không có ai, Mông Điềm cũng không cần cố kỵ cái gì.
Mông Điềm công kích khá có sát khí, có không ít là chỗ yếu hại, Mông Điềm đem vị trí sửa lại, chiêu thức hung mãnh, nhưng lực sát thương liền giảm xuống thật nhiều.
“Không có việc gì, có thể đánh bất cứ bộ phận nào, bằng không uy lực không phát huy được.”
Mông Điềm nghe vậy, lông mi khẽ động, chiêu thức trở nên càng thêm dữ dội, nhưng Vương Tranh giống như núi non, càng công kích áp lực liền càng lớn, theo một cú đá bạo lực tam đoạn bị Vương Tranh thoải mái đỡ lấy, Mông Điềm cảm giác chân mềm nhũn, liền ngã vật xuống.
Bạn học Vương đang cảm thấy rất đã nghiền, Mông Điềm bỗng nhiên gục, vội vàng đỡ lấy... Đây là dùng sức quá mạnh.
“Bạn không sao chứ?” Vương Tranh hỏi, sờ sờ trán nàng, “Bảo bạn thử một chút, không nên dùng sức như vậy, chúng ta cũng không có thù sâu hận lớn.”
Vương Tranh trêu chọc nói, khí tức đối phương vẫn ổn, chỉ là có chút hư thoát.
Mông Điềm đỏ mặt lên, “Bạn thật lợi hại, về sau mình có thể không ngừng làm phiền bạn.”
“Đều là bạn học, có cái gì phiền toái, hơn nữa phục vụ cho mỹ nữ là vinh hạnh của mình.”
Mặt Mông Điềm càng đỏ hơn, bây giờ phòng huấn luyện mở cửa, một đám học sinh tán gẫu khí thế ngất trời đi đến.
Nhất thời phòng huấn luyện im lặng, mọi người mắt to trừng đôi mắt nhỏ, Mông Điềm đang vẻ mặt ửng đỏ ngã vào trong lòng Vương Tranh.
“Ai nha, chúng ta đi lầm chỗ rồi.”
“Phải, tôi cái gì cùng chưa nhìn thấy.”
Mông Điềm vội vàng đứng lên, Vương Tranh khoát tay, “Vừa rồi luận bàn một chút, Mông Điềm không cẩn thận bị thương chân.”
“Phiền bạn đưa mình đi phòng y tế một chút đi.” Mông Điềm đã khôi phục bình tĩnh.
Ở trong tiếng cười của mọi người, hai người vội vàng rời đi, người theo đuổi Mông Điềm quá nhiều, đáng tiếc, mọi người ngay cả Mông Điềm cũng đánh không lại, cũng đừng nghĩ cái khác nữa, Vương Tranh tính cách hiền hoà, mọi người cũng cảm thấy, như thế nào cũng tốt hơn so với Quan Đào loại người kiêu ngạo này.
Vương Tranh đỡ Mông Điềm đi ra ngoài, Mông Điềm bỗng nhiên nói, “Về sau mình phải gọi bạn sư phụ đúng không?”
“Đổ mồ hôi, không cần khoa trương như vậy, chúng ta tùy tiện luận bàn một chút là được rồi.”
“Diệp Tử Tô là bạn gái của bạn sao?” Mông Điềm đột nhiên hỏi.
“Không phải, chúng tôi là bạn học, cũng là bạn, cô ấy sao có thể coi trọng mình.” Vương Tranh cười nói.
Cái này trái lại là nói thật, Diệp Tử Tô chính là hoa hậu giảng đường, mà Vương Tranh là người qua đường.
Solon gần đây qua ngày rất không tồi, nằm mơ cũng có thể cười ra, cấp trên phi thường hài lòng đối với biểu hiện của hắn, nghe nói trong ban giám đốc cũng đã xoay chuyển, không có ai đề xuất chuyện miễn chức đối với hắn.
Có lúc đường chính xác rồi, trên trời quả thật có thể rớt xuống cái bánh, ý sáng tác bài ca mới của Lâm Hồi Âm thế mà lại đến từ kênh chiến đấu của Khô Lâu, hơn nữa còn vinh quang tột đỉnh, ngay cả mạng chủ quan cũng đang tìm cách đẩy người này, vấn đề là, một khi mạng chủ quan bắt đầu tuyên truyền, vậy sẽ hấp dẫn càng nhiều cao thủ, Chiến thần Số 1 có thể thừa nhận được không?
Vô luận như thế nào, Solon rất rõ ràng hắn đã không có đường rút lui, hơn nữa cái này cũng không phải hắn có thể quyết định.
Solon bây giờ đang bận tìm đối thủ, thật ra cũng rất khó, cao thủ tự cao thân phận không quá muốn đến, tuyển thủ bình thường lại không có ý nghĩa gì.
Dù sao người đồng ý sử dụng Chiến thần Số 1 vẫn là rất hiếm thấy, bao gồm Dã Vương, thật ra cũng chuyên chú vào cơ giáp cấp cao của mình, thao tác không thành vấn đề, nhưng sức chiến đấu khẳng định bị hao tổn rất nhiều, nếu sử dụng cơ giáp cấp cao, lại không công bằng, tổn thương lòng tự trọng của cao thủ, thắng không võ, thua thì càng không có cách nào lăn lộn, trước mắt ở một giai đoạn khá xấu hổ.
Ở dưới đề nghị của Vương Tranh, ba người bọn Trương Sơn cũng tiến vào tiểu tổ trợ thủ, Tiếu Phỉ cũng có ý bồi dưỡng một chút, ba người này thiên phú cũng tương đối không tệ, chỉ cần cho chút thời gian, thành tựu cũng sẽ không kém, chỉ là theo Tiếu Phỉ thấy, vẫn là Vương Tranh tiền đồ vô lượng, thế giới quan này thật sự quá tốt rồi, chỉ sợ nhà vật lý học đỉnh cấp bồi dưỡng mười năm tám năm cũng chỉ như vậy.
Thêm ba người bọn Trương Sơn, Vương Tranh cũng có thể qua ngày tốt hơn chút, không thể không nói, cơ hội như vậy rất khó, bốn người có khi chỉ có thể làm trợ thủ, nhưng cũng mở rộng tầm mắt, tuy là học sinh mới, nhưng rất nhiều phương diện bốn người quả thật vượt qua học trưởng bình thường nhiều lắm.
Lớp hệ Vật lý, trừ Tiếu Phỉ, bạn học Vương trên cơ bản đều ở trạng thái biến mất, các giáo sư ngẫu nhiên sẽ điểm danh, đây là bạn học Diêu Ngải Luân cầm ra bản lãnh giữ nhà đổi giọng của hắn, cái khác không nói, bắt chước Vương Tranh giống như đúc.
Mà Vương Tranh thì ngâm mình ở hệ cơ giáp, hầu như là như mê như say, ở omg một tháng làm Vương Tranh có hiểu biết về cơ sở đối với cơ giáp, mà hiện tại rất có chút cảm giác lý luận liên hệ thực tế, phi thường thú vị.
Lớp thứ nhất, khoa cơ lí, hơn 80 người tới kho hàng khí giới của trường học, nơi này chất đống không ít linh bộ kiện cơ giáp, đáng tiếc những năm gần đây tình huống kinh tế của học viện Chiến Thần không tính là quá tốt, cho nên thiết bị tương đối cũ kỹ.
Nhìn thấy một đống linh kiện cơ giáp bẩn nhếch nhác bên trong, mọi người đều mất đi hứng thú, vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy từng chiến sĩ cơ động lóe sáng, cho dù không thể mở, xem một chút cũng được, kết quả lại là một cái tình huống như vậy.
Giáo sư đâu?
Mọi người đợi một hồi lâu, lúc đã có chút không kiên nhẫn, một lão đầu lảo đảo đi đến.
Vương Tranh vừa thấy liền ngây ngẩn cả người… Thế mà lại là La Mỗ!
La Mỗ rất rõ ràng thấy được vẻ mặt của tất cả, không kiên nhẫn, ngại bẩn, ở trong đám người thấy được Vương Tranh, La Mỗ mới lộ ra một tia cười, bởi vì Vương Tranh, lại thêm Diệp Tử Tô khuyên bảo, La Mỗ mới quyết định đảm nhiệm ghế khách giáo sư nơi này, gia tăng cửa lớp chọn sửa này, hắn muốn đem kỹ thuật của mình truyền thụ xuống.
“Ta là thầy La Mỗ của các ngươi, hôm nay bài thứ nhất, mọi người sẽ làm quen một chút, quét tước vệ sinh một phen, đem linh bộ kiện đều lau một lần, sau đó liền có thể tan học.”
Nói xong La Mỗ liền lão thần tự tại đi xem TV trong một phòng kho hàng máy móc ở bên.
Mọi người nhìn nhau, đây là thầy sao?
Nếu trước mặt là các chiến sĩ cơ động, bọn họ ước gì tự tại như vậy, nhưng một đống thứ vấy mỡ này, chỉ nhìn đã ghê tởm, còn đi lau?
Diệp Tử Tô với Mông Điềm cũng liếc nhau, tình huống học viện Chiến Thần tuy kém, nhưng cũng không kém đến loại tình trạng này chứ?
Trong lòng Diệp Tử Tô hiểu rõ, tám phần là La Mỗ làm ra.
Lúc mọi người còn đang do dự, Vương Tranh đã thuần thục cầm lấy công cụ bắt đầu lau linh bộ kiện.
La Mỗ ở trong cửa sổ thò đầu ra, “Có cái gì muốn hỏi có thể tới hỏi ta.”
Nói xong lại tiếp tục xem TV, bên trong còn là bài hát mới của Lâm Hồi Âm, La Mỗ cũng gật gật đầu, “Lần này không tệ, không phải tà âm, có chút cảm giác lực lượng như vậy.”
Cho dù là mang theo bao tay, cũng khó tránh dính đầy người, nam còn ổn chút, nữ hài tử chỉ ngửi mùi đã có chút chịu không nổi.


Quyển 3 -

trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch