Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thiên Lục Vũ Trụ

Chương 15: Luyện thể cảnh tầng thứ sáu!

Chương 15: Luyện thể cảnh tầng thứ sáu!




Lý Phong thi triển xong thì lại về chỗ.

“Ngũ ca uy phong quá.”

“Khai Sơn quyền thức thứ sáu, Ngũ ca huynh lợi hại quá, đệ còn chưa nắm được thức thứ tư.”

Mấy người trẻ tuổi nhìn về phía Lý Phong, hâm mộ nói.

“Hừ! Luyện tập Khai Sơn quyền giỏi thì có gì đâu chứ? Thực lực không đột phá được thì giỏi đến mấy cũng uổng phí.” Lý Hải Võ lạnh lùng nói.

“Ha ha, Lý Tiểu Bàn, chẳng phải lúc trước ngươi mới bị Ngũ ca đánh cho một trận đó à? Lại muốn ăn đập trận nữa sao?”

Lý Nham Thạch nghe Lý Hải Võ nói thì cười nhạo.

Mấy vị trưởng lão cũng chú ý đến động tĩnh phía này.

“Thiên Lôi, tiểu tử nhà ngươi với Tiểu Phong hình như có mâu thuẫn không nhỏ.” Một vị trưởng lão cười nói.

“Tên tiểu tử này...”

Nghe vậy, một người đàn ông trung niên lập tức cau mày.

Ông ta nói xong thì Lý Hải Võ lập tức cảm thấy lạnh cả người.

Bữa tiệc nhanh chóng kết thúc, lúc này Lý Thiên Lôi đi tới trước mặt Lý Hải Võ, trầm giọng nói: “Con ra đây với cha.”

Lý Hải Võ nhìn thấy sắc mặt của cha mình thì lập tức rụt cổ lại, không dám nói câu nào, ngoan ngoãn đi theo sau.

Hai cha con đi tới một tòa cung điện, Lý Hải Võ lí nhíu: “Cha, cha tìm con có chuyện gì thế?”

Lý Thiên Lôi trầm giọng: “Có phải con lại đi gây phiền toái cho Lý Phong đúng không?”

Lý Hải Võ nghe vậy vội vàng nói: “Cha, Lý Phong kia chẳng là cái thá gì cả, thiên phú tu luyện rất thấp, chỉ có thiên phú võ học mạnh mà thôi. Cho con thời gian, con nhất định sẽ vượt qua hắn.”

“Vượt qua Lý Phong thì đáng kiêu ngạo lắm à?” Lý Thiên Lôi trầm giọng.

“Cha.” Lý Hải Võ sợ hãi nhìn cha mình.

“Đúng là ếch ngồi đáy giếng, lúc nào cũng chỉ biết giới hạn trong gia tộc của mình. Nhà họ Lý chúng ta tồn tại bao nhiêu năm như vậy, con nói xem là nhờ vào cái gì?” Lý Thiên Lôi hỏi.

Lý Hải Võ ngẩn người ra, sau đó không chút do dự trả lời: “Đoàn kết.”

“Đúng vậy! Đoàn kết! Đây là điều mà mỗi con cháu nhà họ Lý đều phải ghi nhớ! Cho dù là lúc bình thường thì chúng ta cũng phải đoàn kết với nhau, càng không cần nói đến thời điểm hiện tại!”

Lý Thiên Lôi lạnh lùng nói: “Nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh như hổ rình mồi, chỉ chầu chực chờ lão tổ của nhà họ Lý chúng ta ngã xuống. Nếu như lão tổ thực sự ngã xuống, con có biết hậu quả là gì không? Con có nhớ cha đã từng nói với con về chuyện của nhà họ Hồ ở quận Hồ Nham không?”

“Nhà họ Hồ?”

Nghe cha nói vậy, Lý Hải Võ lập tức nhớ tới chuyện cha từng kể cho mình, vô thức ngẩn ra.

Nhà họ Hồ từng là một trong những gia tộc lớn nhất ở quận Hồ Nham, cũng tồn tại hơn 5000 năm, trong tộc có bốn vị cường giả Đan Nguyên cảnh, hơn nữa có hai vị đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, vô cùng cường thịnh.

Nhưng sau khi bốn vị cường giả này đạt tới tuổi thọ nhất định mà tử vong, thì nhà họ Hồ nháy mắt chẳng còn chút vị thế nào, tất cả tài nguyên cũng bị những gia tộc lớn khác cướp đoạt!

Thậm chí, những người nhà họ Hồ cũng liên tục bị những cường giả khác tập kích, số lượng tử vong càng lúc càng nhiều.

Còn lại một vài vị cường giả Tiên Thiên cảnh chật vật đưa những người còn lại rời khỏi quận Hồ Nham.

Một gia tộc cường đại và hưng thịnh lập tức xuống đáy xã hội, thời gian chưa tới một tuần.

“Nhà họ Lý chúng ta còn thì con mới có thể hưởng thụ cuộc sống an nhàn như hiện tại, yên tâm dùng tài nguyên của gia tộc để tăng cường thực lực. Nếu như gia tộc không còn nữa thì chúng ta cũng chẳng khác nào nhà họ Hồ, nháy mắt mất hết tất cả, giống như con chó nhà có tang, chật vật chạy trốn.”

“Đối thủ hiện giờ của chúng ta là nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh, con có bản lĩnh thì coi Triệu Thiên Vũ làm đối thủ của mình đi!”

Lý Thiên Lôi trầm giọng nói.

Trong mắt Lý Hải Võ lập tức lộ ra vẻ mờ mịt, anh ta vẫn luôn không phục Lý Phong, chẳng lẽ anh ta đã sai rồi?

“Được rồi, con ở trong phòng mười ngày, cẩn thận suy nghĩ những lời cha nói đi!” Lý Thiên Lôi nói xong thì đi ra ngoài.

Chỉ để lại một mình Lý Hải Võ đứng đó.

...

Sau khi rời khỏi bữa tiệc, Lý Phong quay lại trong viện của mình.

“Hấp thu nhiều linh dược như vậy, linh lực ẩn chứa trong điểm sáng thần bí cũng đủ rồi. Thời gian tiếp theo ta có thể hoàn toàn chú tâm tăng cường thực lực của mình!”

Lý Phong hít sâu một hơi, trong mắt tràn ngập vẻ chờ mong.

Hắn lại tiếp tục cuộc sống ru rú ở nhà của mình.

Ngoại trừ thời gian tu luyện, thú vui duy nhất của hắn chính là dẫn em gái đi lang thang trong đại trạch của nhà họ Lý.

Điều khiến Lý Phong cảm thấy kỳ quái chính là Lý Hải Võ đợt này lại không đến gây khó dễ cho hắn nữa. Thực lòng mà nói thì địch ý của hắn đối với Lý Hải Võ cũng không lớn lắm.

Dù sao cũng đều là người nhà họ Lý, gia tộc là trên hết, đây là đạo lý mà hắn đã hiểu từ rất lâu.

Mà sau khi tin tức hắn đánh Triệu Thiên Cường một trận tơi bời, thậm chí còn đoạt được không ít đồ vật trên người anh ta thì địa vị của hắn ở nhà họ Lý rõ ràng đã cao hơn trước rất nhiều, có rất nhiều tiểu bối trẻ tuổi sùng bái hắn.

Tu luyện, luyện tập Khai Sơn quyền, đây là những chuyện không ngừng lặp đi lặp lại mỗi ngày của Lý Phong.

Cho dù có điểm sáng thần bí giúp hắn có thể nhanh chóng tiến bộ thì cường độ tu luyện của hắn vẫn không giảm đi so với trước kia chút nào, tận đêm khuya mới ngủ, sáng lại dậy từ năm giờ, mỗi ngày chỉ nghỉ ngơi năm tiếng.

Thiên phú rất quan trọng, nhưng nỗ lực và chăm chỉ cũng quan trọng không kém, hắn sẽ không vì có được điểm sáng thần bí mà lơ là.

Nháy mắt đã ba tuần trôi qua.

Mà Lý Phong cũng đã có được điểm sáng thần bí hơn một tháng.

...

Lý Phong ngồi cạnh chiếc hồ nhỏ ở hậu viện, khí tức trước sau đều duy trì rất ổn định.

Điểm sáng thần bí tản ra linh lực thuần túy, không ngừng đánh sâu vào kinh mạch của hắn, rèn luyện cốt cách của hắn.

“Răng rắc!”

Đột nhiên, trong cơ thể Lý Phong vang lên một âm thanh rất nhỏ, giống như có thứ gì đó bị phá tan.

Bùm!

Sau đó, một dao động khí thể khổng lồ từ trên người hắn trào ra!

“Luyện thể cảnh tầng thứ sáu!”

Hắn nắm chặt tay lại, cảm nhận thực lực của bản thân một chút. Sau đó, gương mặt của Lý Phong ngập tràn ý cười.

Trong số tiểu bối trẻ tuổi của nhà họ Lý, chỉ có ba người đạt tới Luyện thể cảnh tầng thứ sáu trở lên, mà trong số ba người đó, người ít tuổi nhất cũng gần mười tám tuổi rồi!

Mà Lý Phong bây giờ mới mười sáu tuổi!

Trong lòng Lý Phong tràn đầy kích động, cũng không giấu nổi vẻ khiếp sợ.

Mới chỉ một tháng mà hắn đã từ Luyện thể cảnh tầng thứ năm đột phá tới Luyện thể cảnh tầng thứ sáu, đây là tốc độ tu luyện khủng khiếp tới mức nào chứ?

Đến cả thiên tài số một Chu Dao lúc trước từng tới nhà họ Lý, mười bảy tuổi đạt tới Luyện thể cảnh tầng thứ chín, cũng phải mất mấy tháng mới có thể từ Luyện thể cảnh tầng thứ năm đạt tới Luyện thể cảnh tầng thứ sáu.

Còn hắn thì chỉ cần một tháng.

“Phù!”

Lý Phong thở dài một hơi, giải tỏa hết tất cả áp lực trong lòng, gương mặt ngập tràn ý cười.

Thực lực tiến bộ, hắn tất nhiên vô cùng vui vẻ.

“Khai Sơn quyền!”

Hắn nắm hai tay lại, giống như mãnh hổ xuống núi, tạo ra khí thế hùng hồn.

Chỉ một cái nắm tay đơn giản mà như nặng vạn tấn!

“Thức thứ bảy!”

Lý Phong đấm ra một quyền, trong không khí không ngừng vang lên những tiếng nổ vang, chứng tỏ sức mạnh của cú đấm này khủng khiếp như thế nào!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch