Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Cuộc Sống Gia Đình Sau Khi Ly Hôn

Chương 29: Cây khô nảy mầm 2

Chương 29: Cây khô nảy mầm 2




Lúc chuyển nhà cô cướp hơn nửa lon dầu đậu phộng, bây giờ múc từng muỗng nhỏ xa xỉ, đun nóng, thêm một nắm nồi hành băm tái, kèm theo hương bánh rán dầu xông vào mũi, cắt hai quả ớt bỏ vào trong, sau đấy cho thêm chút nước nóng vào, làm một canh dầu cay nghèo khó.

Lúc này mấy người Trịnh Tất Thần đã làm xong, bây giờ thu dọn phần còn lại cho ông Phúc, đặt tảng đá và bùn tìm một chút bằng phẳng ở nền nhà trong phòng.

Kỹ thuật ông Phúc tốt, động tác nhanh, chỉ chốc lát đã dẫn người chùi sạch làm cho nền nhà bằng phẳng.

Lúc này đây Khương Vân gọi họ ăn cơm.

Tiểu Hải cầm gáo múc nước cho mọi người rửa tay, Tiểu Hà thì rót nước nóng cho mọi người uống.

Mấy người vừa uống nước vừa nghỉ ngơi trò chuyện ở trong sân, đuôi mắt Trịnh Tất Thần nhìn thoáng qua phát hiện gốc cây lựu chỗ chân tường kia bị đốt cháy lại có thể mọc lên hai mầm nhỏ màu xanh nhạt ở phần gốc.

Cậu kinh ngạc kêu lên: “Mau nhìn xem, cây khô nảy mầm rồi!”

Cậu kêu to như vậy mọi người đều đi xem, quả nhiên nảy mầm rồi!

Rất nhanh họ lại phát hiện cây chết khô chỉ còn lại một đoạn cây hạnh khô, chỉ còn thừa lại rễ cây táo, thậm chí có cả cây khô đều không biết tại sao cũng nảy mầm!

Nếu nói rau dại trong sân vì tưới nước mà mọc ra, vậy không có gì kì lạ, bạt ngàn núi đồi bên ngoài đều có.

Nhưng cây chết hơn hai mươi năm nảy mầm một lần nữa, thực sự không phải chuyện nhỏ, không phải một cây, mà tất cả các cây khô đều nảy mầm rồi!

Điều này thật thần kỳ!

Ông Phúc không khỏi để mắt ngó ngắm nhìn Khương Vân và hai anh em bận rộn phía bên kia, cây khô gặp mùa xuân, ba mẹ con này đúng là người có phúc.

Ông thuận miệng nói: “Người có phúc sống ở đất xấu, cây khô cũng nảy mầm.”

Trịnh Tất Thần cười và nói: “Khương Vân, sau này chúng tôi có thể hưởng phúc ké cùng cô rồi.”

Tống Chiêm Quốc cũng cười đùa giỡn.

Tính tình Nhậm Hướng Thanh thận trọng, sẽ không tùy ý đùa giỡn với đàn bà con gái, Tống Chiêm Quân càng là người có gương mặt hung ác không thích nói chuyện, nhưng lúc này ánh mắt hai người họ nhìn về hướng Khương Vân cũng lộ ra sự tôn trọng.

Trong lòng Tống Chiêm Quốc thậm chí âm thầm vui mừng, nếu như Khương Vân và con cô thực sự là người đại phúc, thế thì Tống Chiêm Cương lại thua thiệt rồi.

Mẹ cậu và bà Tống có mâu thuẫn, nhà Tống Chiêm Cương không tốt, vậy mẹ cậu thì vui mừng, tự nhiên cậu cũng vui mừng.

Khương Vân đang quét dọn bên ngoài phòng sạch sẽ bày ra bàn ăn chân thấp, lại bưng ra bột khuấy kêu gọi mọi người ăn cơm.

Xới một chén cơm khuấy tròn, múc một muỗng rau hẹ dấm, một muỗng canh dầu cay, lại gắp một gắp rau dại trộn tương, rau ớt đỏ xanh lót bột khuấy màu vàng, màu sắc vô cùng tươi ngon kết hợp khiến người ta muốn ăn.

Ông Phúc cẩn trọng không mê ăn uống cũng có chút vội vàng bưng bát to lên, không nhịn được khuấy đũa đưa vào trong miệng, thoang thoảng mùi hương rau hẹ trong veo đặc thù pha lẫn tỏa ra trong miệng, mùi vị này vừa tản ra, mùi vị hoa màu vốn dĩ chua xót phát khổ cũng đã bị trung hòa hòa tan, cuối cùng biến thành một loại cảm giác đặc biệt.

Sau một chút đắng chát, là vị ngọt quay trở về, thế là vô cùng tốt!

Mọi người ai cũng không nói chuyện, khò khè chuyên chú ăn đến mức chuyên tâm, chỉ chốc lát sau đột nhiên tỏa ra mồ hôi nóng.

Tống Chiêm Quân ăn rất nhanh, một bát to ăn hết không nhịn được lại đi xem trong nồi, nhưng lại xấu hổ, dù gì một bát to này không ít lương thực, lại vượt số lượng.

Gia đình cô nhi quả phụ…

Khương Vân nhìn anh ta ăn xong, lập tức lấy bát tiếp tục xới cho anh ta: “Tôi làm nhiều, mọi người ăn no nhé.”

Cô nói như vậy, trong lòng mấy người đều nhẹ đi một hồi, oa, có thể ăn bát thứ hai!

Mặt trời ngả về phía tây, ánh vàng màu vàng đậm chiếu xuống, ập xuống sân nhỏ, cây khô, đồ ăn, còn có tiếng cười vui vẻ của mọi người, vọng từ bên ngoài tường sân nhìn vào, dường như thưởng thức một bức tranh cuộn tròn xinh đẹp về nhà nông thanh bình vui vẻ.

Tống Chiêm Cương đứng ở nơi đó lộ nhếch mép nhìn, cảm giác miệng càng đau, hơn nữa gió lạnh thổi vào trong, thổi đến mức xuyên qua trái tim lạnh lùng của anh ta.

Anh ta muốn đến lữ đoàn tìm bí thư Tống viết thư giới thiệu mua vé tàu về thành phố, đi ngang qua nơi này vốn còn một mình nghĩ Khương Vân rời khỏi mình, nhất định sẽ tiều tụy đến mức không còn hình dạng người.

Dù sao mình đã từng chỉ cần cố ý lạnh mặt không để ý tới cô, cô sẽ hết sức lo sợ làm cái gì cũng không có tâm tư.

Nhưng lúc này, anh ta phát hiện không có anh ta ở bên cạnh, Khương Vân lại có thể sống càng vui vẻ hơn?

Mẹ kiếp, tuyệt đối không thể!

Khương Vân kêu mọi người ăn trước, cô mang theo thùng nước gỗ đi ra ngoài.

Trịnh Tất Thần thấy thế lập tức đuổi theo cô: “Khương Vân, tôi đi tát nước giúp cô.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch