WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Chương 24:

Chương 24:

Đúng lúc một túi cho Tiểu Mãn bồi bổ thân thể, một túi khác đưa đến nhà chú Căn Sinh.

Nhà chú Căn Sinh vừa có thêm cháu trai, lại là cháu đích tôn, nên vợ của chú Căn Sinh xem như của báu nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

Chẳng qua bây giờ năm tai họa vừa trôi qua, nhà nào cũng rất khó khăn, tình hình nhà chú Căn Sinh cũng không tốt, bình thường đứa bé cũng chỉ có thể ăn chút nước cơm và cháo, thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng.

Lần trước Hứa Nam Nam thấy, cánh tay của đứa bé nhỏ gầy giống như cây trúc bé.

Có túi sữa bột này, chắc chắn nhà chú Căn Sinh rất vui.

Nhân ban đêm, Hứa Nam Nam cất một túi sữa bột trong ngực, chui ra ngoài phòng nhỏ của mình, khom lưng đi đến nhà Hứa Căn Sinh.

Thời đại này trong thôn vẫn chưa có điện, trong nhà đều đốt đèn dầu.

Nhà ai cũng tiếc dầu thắp trên đèn, vừa đến ban đêm là đã ngủ rồi.

Nhà Hứa Căn Sinh cũng đã sớm ngủ rồi, nhưng ban đêm cháu trai nhỏ luôn ồn ào, cả nhà cũng không ngủ yên.

Hết cách, buổi tối đứa bé chỉ ăn chút cháo, cả ngày mẹ của thằng bé cũng chỉ có thể ăn chút cháo, sữa đã sắp hết, đứa bé không ăn đủ nên buổi tối chỉ đành khóc lóc.

Vợ của Hứa Căn Sinh là Lưu Đại Hồng đã sớm lo đến mức tóc trắng, trách Hứa Căn Sinh vô dụng, không có cách vét chút bột gạo cứu mạng về cho đứa bé.

Không nói bột gạo, bột rễ sắn luôn có thể mang về, nhưng đầu năm nay thì người trong thành phố mới được ăn bột rễ sắn, có phiếu cũng không mua được.

“Cốc cốc cốc”

“Chú Căn Sinh, chú đã ngủ chưa?”

Sau mấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, thì giọng của Hứa Nam Nam vang lên.

Người trong thôn đều biết, vừa nghe thấy giọng nói này, cũng biết là nhỏ hai Hứa Nam Nam của nhà họ Hứa.

Hai người Hứa Căn Sinh khó hiểu nhìn nhau, Lưu Đại Hồng nói: “Giờ này con bé tới làm gì?”

“Sao anh biết.” Hứa Căn Sinh cũng cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn đi mở cửa, cũng không thể để đứa bé chờ mãi bên ngoài.

Hứa Nam Nam vừa vào nhà, đã nói: “Chú Căn Sinh, cháu nghe thấy Hổ Đầu đang khóc.”

Hổ Đầu là tên tắt của cháu trai lớn của Hứa Căn Sinh.

Hứa Căn Sinh ủ ê nói: “Thằng bé đói.”

“Tôi đã đoán ra là như vậy, cho nên đưa đồ ăn tới cho Hổ Đầu.” Hứa Nam Nam lấy ra một túi sữa bột trong lòng: “Chú, đây là sữa bột, cháu nghe nói trẻ con ở thành phố lớn đều ăn cái này, sau khi trẻ con ăn thì không đói nữa, còn có thể lớn nhanh, đầu óc cũng thông minh.”

Dù sao không biết có hiệu quả không, liên tục nói chỗ tốt là được.

Hứa Căn Sinh nghe vậy, quả nhiên đôi mắt sáng lên, không ngừng động lòng.

Nhưng mà hắn ta cũng biết, món đồ này không dễ lấy.

Trên đời này không có bữa trưa ăn chùa, huống chi là đồ tốt như vậy, hắn ta có quan hệ cỡ nào cũng không mua được thứ này.

Thấy Hứa Căn Sinh mãi không lên tiếng, Lưu Đại Hồng ở bên trong không kịp đợi, bế đứa bé đi ra: “Nam Nam à, thật là ngại quá.

Món đồ tốt như thế này, chắc chắn tốn không ít tiền.

Đây là đồ mà cha cháu mang về, bà cháu có biết không?”

Hứa Nam Nam lắc đầu: “Bà cháu không biết.” Còn có phải h Hứa Kiến Sinh mua về không, thì cô không nói rõ.

Lưu Đại Hồng nhìn cái túi, ánh mắt vô cùng nóng.

Cháu trai đang được bế trong lòng, đói đến mức khóc cũng không thành tiếng.

Nếu có thể uống chút sữa bột, thì đứa bé sẽ thoải mái.

“Nam Nam, con bé này, sao không giữ đồ tốt như vậy cho mình, còn đưa tới cho chú thím, thím cũng ngại lấy.

Nhưng mà Hổ Đầu thật sự đói lắm gì, thím cũng không có thứ gì tốt để cho cháu, nhưng mà nếu cháu có gì cần thì cứ nói với chú thím, thím sẽ giúp cháu.”

Đây là âm thầm chấp nhận mọi yêu cầu mà Hứa Nam Nam sẽ nói.

Hứa Nam Nam cần những lời này của cô ấy, cũng không để ý Hứa Căn Sinh có khó xử không, thì đã đưa sữa bò cho Hứa Căn Sinh: “Chú Căn Sinh, cho Hổ Đầu ăn chút gì trước đi, trông em ấy đói đến mức không có sức kìa.”


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.