Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tà Vương Truy Thê

Chương 131: chọc ghẹo ăn chơi trác táng (10)

Chương 131: chọc ghẹo ăn chơi trác táng (10)




“Trần bá bá, ta giúp ngài mang khách nhân lại đây.” Tô Tiểu Nguyên cung tất kính mà chắp tay thi lễ, thần sắc cung kính, đôi mắt thanh triệt thuần tịnh.

Con ngươi sắc bén như lưỡi đao của Lão Trần bắn về phía Tô Lạc, liền như vậy thẳng tắp mà nhìn chằm chằm Tô Lạc.

Tô Lạc không chút nào yếu thế mà trừng trở về, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lẽo không gợn sóng, khí thế không chút nào thoái nhượng.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, hai bên không ai nhường ai.

Cuối cùng, vẫn là Lão Trần bại trận trước.

Chỉ là Lão Trần không gật đầu cũng không lắc đầu, xoay người chắp tay sau lưng đi vào, chỉ nhàn nhạt phun ra hai chữ: “Đóng cửa.”

Đây là thông qua kiểm nghiệm? Tô Lạc có chút không biết nói gì mà nhìn Tô Tiểu Nguyên.

Tô Tiểu Nguyên cho tới bây giờ mới dám thở ra, vỗ ngực thở hổn hển, nhưng là tươi cười sáng lạn: “Đi thôi, Trần bá bá đồng ý cho chúng ta đi vào.”

“Còn có chuyện đuổi khách nhân ra bên ngoài sao?” Tô Lạc cảm thấy có chút không thể tưởng tượng.

Tiểu Nguyên ngẩng đầu nhỏ đối Tô Lạc đắc ý nói: “Đương nhiên. Trần bá bá tính tình quái gở, ngày thường không muốn thấy người ngoài, cho nên thực không thích người ngoài quấy rầy, người có thể vào trong đều đã từng làm sinh ý thành công với hắn, giống tiểu thư như vậy lần đầu tiên tới đã được vào là vô cùng, vô cùng nhỏ.”

“Vậy còn không phải nhờ phúc của ngươi?” Tô Lạc cười nói.

“Không phải, vài lần trước ta cũng mang theo khách nhân tới, nhưng không hề ngoại lệ đều bị Trần bá bá đuổi đi.” Tiểu Nguyên nghiêm mặt nói: “Có thể tới viện này chỉ có ba loại người, một loại là người làm ăn hợp tác vui sướng, một loại là người có duyên trong miệng Trần bá bá, còn có một loại là…”

“Là cái gì?” Tô Lạc có chút tò mò hỏi.

“Coi tiền như rác.” Tiểu Nguyên che miệng lại cười nói.

“Coi tiền như rác?” Tô Lạc có chút khó có thể tiếp thu: “Vậy ngươi nói, ta là loại thứ hai, vẫn là loại thứ ba?”

Tiểu Nguyên cười hì hì nhìn Tô Lạc liếc mắt một cái: “Tỷ tỷ tự nhiên là người có duyên, đến nỗi coi tiền như rác, liền tỷ như…”

Tô Tiểu Nguyên đưa ngón tay chỉ một vị thiếu niên ăn chơi trác táng, nhưng mà, khi người nó quay người lại, hắn tươi cười tức khắc cứng đờ ở khóe miệng, hóa thành tiếng nức nở: “Tiểu thư, ta thật không phải cố ý… Thật không biết hắn lại ở chỗ này…”

Người khiến Tiểu Nguyên sợ tới mức hồn phi phách tán, không phải người khác, đúng là người muốn cường mua tinh thạch màu đỏ của Tô Lạc, nhưng lại bị quản lý thương trường cưỡng chế di dời - cẩm y công tử, cũng chính là ca ca của Liễu Nhược Hoa, Liễu Thừa Phong.

Nhìn đến khuôn mặt này, Tô Lạc trong lòng hiện lên một câu: Thật đúng là oan gia ngõ hẹp!

Thương trường lớn như vậy, nhiều cửa hàng che giấu như vậy, cố tình lại đụng phải hắn.

Lúc này, vị này Liễu Thừa Phong kia đang cắt từng cục đá ra.

Tô Tiểu Nguyên nhìn đến những cục đá đó, không khỏi trừng lớn đôi mắt, có chút khó có thể tin: “Trời ạ, mấy khối nguyên thạch này đều có giá cao, mỗi một viên đều từ năm mươi kim trở lên, hắn thế nhưng cắt loạn như cắt rau, nếu cắt hỏng rồi sẽ rất đáng tiếc.”

Tinh thạch nếu bị cắt hư thì linh khí sẽ chạy ra bên ngoài, nếu không luyện hóa, theo thời gian, linh khí sẽ càng ngày càng ít… đến cuối cùng sẽ biến mất. Cho nên, tinh thạch bị tổn hại cũng không bán được bao nhiêu.

Tô Lạc khoanh tay, thích ý mà dựa vào cây cột gỗ đỏ, không chút để ý mà nhìn Liễu Thừa Phong cắt cục đá.

Mà lúc này Liễu Thừa Phong còn chưa phát hiện Tô Lạc, toàn bộ lực chú ý của hắn đều tập trung vào nguyên thạch trong tay.

Nhìn từng khối nguyên thạch mang đầy hy vọng sau khi cắt ra lại thành tuyệt vọng, trên mặt Liễu Thừa Phong hiện lên phẫn nộ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch