WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.
Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám

Chương 38: Bắt bỏ vào phủ thành chủ! Có nữ tâm động (1)

Chương 38: Bắt bỏ vào phủ thành chủ! Có nữ tâm động (1)





"Nhanh, nhanh đi bắt cẩu thí Vân tiên sinh kia vào phủ thành chủ!"

Khó trách Tỉnh Vô Biên phản ứng mạnh như vậy, chuyện y bất dựng bất dục (liệt dương) là tuyệt mật, ngoại trừ chính y, người biết không nhiều hơn bốn người.

Mẹ của y là Liệt Phong phu nhân, tỷ tỷ Tỉnh Trung Nguyệt, còn có Lam Thần Tiên phủ thành chủ, Hắc Huyết đường chi chủ Lãnh Bích.

Nếu như chuyện này phát nổ ra ngoài, vậy Tỉnh Vô Biên y còn muốn làm người sao?

Cho nên nhìn thấy chữ trên cẩm nang Vân Trung Hạc, Tỉnh Vô Biên thẹn quá hoá giận, trực tiếp muốn đánh người, giết người.

Theo Tỉnh Vô Biên ra lệnh một tiếng, mấy tên võ sĩ lập tức nhào tới, trực tiếp bắt Lý Điền đang quỳ trên mặt đất.

"Giết, giết. . ." Tỉnh Vô Biên hét lớn: "Đừng giết trong phòng ta, đem ra ngoài viện giết."

Mấy tên võ sĩ không nói hai lời, kéo Lý Điền ra ngoài.

Lý Điền bách hộ kinh hãi nói: "Đây, đây là vì sao? Các ngươi không thể giết ta, buổi chiều thành chủ đại nhân còn triệu kiến ta đấy."

Chân chính triệu kiến gã là Hắc Huyết đường Lãnh Bích đại nhân, nhưng nàng đại biểu cho thành chủ Tỉnh Trung Nguyệt.

Nhưng không ai để ý đến Lý Điền kêu thảm, kéo gã ra ngoài như chó vậy.

Võ công Lý Điền kỳ thật không tệ, nhưng căn bản không dám phản kháng nửa điểm.

Sau khi bị kéo ra cửa, Lý Điền lại hô to: "Vân Thần Tiên, mau cứu ta, mau cứu ta!"

Lời này vừa ra, ánh mắt một lão giả râu tóc trắng trong phòng hơi co rụt lại, lộ ra sát khí.

"Công tử, chúng ta bắt người ở đâu?" Một tên thủ lĩnh võ sĩ hỏi.

Tỉnh Vô Biên nói: "Ta làm sao biết, các ngươi đến hỏi cẩu thí Lý bách hộ kia đi."

Thủ lĩnh võ sĩ nói: "Bắt được Vân tiên sinh kia, lập tức giết chết hả?"

Tỉnh Vô Biên nói: "Không giết, tuyệt đối đừng giết. Đưa đến trong phủ ta, ta muốn tự tay chém hắn thành muôn mảnh, chém thành vạn mảnh."

. . .

"Vân tiên sinh ở đâu?" Võ sĩ thủ lĩnh hỏi.

"Tại phố nhỏ thành tây Dương Thụ, bên kia không có người nào, chỉ một mình hắn bày quầy bán hàng đoán mệnh, rất dễ thấy." Lý Điền bách hộ run rẩy nói.

Võ sĩ thủ lĩnh nói: "Được, vậy ngươi an tâm lên đường đi."

Một võ sĩ khác tiến lên, xuất ra dây thừng tròng vào cổ Lý Điền, muốn siết chết gã.

Chuyện này nếu xảy ra Nam Chu đế quốc, hoặc là Đại Doanh đế quốc đều không thể tưởng tượng, một tên bách hộ quan nói giết liền giết, như giết một con chó vậy.

Nhưng ở Vô Chủ chi địa chính là như vậy, chư hầu nơi đây đều là thổ hoàng đế, quyền sinh sát trong tay.

Chỉ một lát sau, Lý Điền bách hộ trực tiếp bị ghìm đến đầu lưỡi phun ra, thở ra thì nhiều, hít vào thì ít, mắt thấy sẽ phải ô hô một mệnh.

Gã thật phi thường không hiểu, gã bị Lý Đường liên luỵ chuyện lớn như vậy, vụ án lớn như vậy, gã lại không chết, ngược lại nhân họa đắc phúc.

Nhưng chỉ đến đưa một cái cẩm nang, chọc giận Tỉnh Vô Biên liền bị giết chết.

Hẳn là nói đến tội Tỉnh Vô Biên hoàn khố này so với đại án mấy vạn lượng tham ô còn nghiêm trọng hơn sao?

Ngay lúc này, một nữ nhân lãnh nhược băng sương đi đến.

Nàng thậm chí không kêu dừng tay, chỉ nhìn lướt qua.

Mấy tên võ sĩ muốn ghìm chết Lý Điền lập tức buông tay ra.

Lý Điền bách hộ tê liệt ngã xuống trên mặt đất, trọn vẹn một hồi lâu mới khàn khàn nói: "Lãnh đại nhân, cứu ta, cứu ta. . ."

Lãnh Bích vẫn không nói gì, nhàn nhạt lườm Lý Điền một cái, sau đó đi đến phòng Tỉnh Vô Biên.

. . .

"Vô Biên, chuyện gì xảy ra? Buổi chiều ta mới đại biểu thành chủ triệu kiến Lý Điền này, ban đêm ngươi lại muốn giết chết hắn, sao vậy?" Lãnh Bích trực tiếp quát lớn.

Nàng tại phủ thành chủ có địa vị rất cao, dù đối mặt Tỉnh Vô Biên, cũng trực tiếp mở miệng quát lớn.

Lãnh Bích là đệ tử thân truyền Tỉnh Ách thành chủ, dưỡng nữ, thiên tài võ đạo, theo một ý nghĩa nào đó là một tỷ tỷ khác của Tỉnh Vô Biên.

Gương mặt Tỉnh Vô Biên co quắp một trận, sau đó theo bản năng nhìn thân ảnh nóng bỏng ma quỷ của Lãnh Bích, tim đập tăng tốc.

Từ lúc bắt đầu thiếu niên, Lãnh tỷ tỷ trước mắt này đã muốn bóp chết y bao nhiêu. . .

"Lãnh tỷ tỷ, ngươi xem một chút." Do dự một lát, Tỉnh Vô Biên đưa cẩm nang Vân Trung Hạc tới.

Dù sao chuyện y bất dựng bất dục, Lãnh Bích cũng đã biết.

Lãnh Bích sau khi nhận lấy nhìn qua một lượt, khuôn mặt lãnh diễm bỗng nhiên biến đổi.

Trong này câu thứ hai nói Tỉnh Vô Biên bất dựng bất dục thì còn miễn, dù sao đây là một tên phế vật, có sinh con hay không cũng không sao cả.

Mấu chốt là câu đầu tiên, trong vòng một năm tiêu diệt Tỉnh Trung Nguyệt, trợ giúp Tỉnh Vô Biên ngồi lên chức thành chủ.

Lời này mặc dù là đang khoác lác, nhưng cũng đủ chọc giận Lãnh Bích.

Tỉnh Trung Nguyệt là Chủ Quân của nàng, là người mà đời này nàng trung thành nhất, đồng thời nguyện ý đánh đổi mạng sống.

Hiện tại, lại có người muốn tiêu diệt nàng?

Gương mặt Lãnh Bích bao phủ một tầng sương lạnh, ánh mắt phát lạnh nói: "Người này, tự tìm đường chết."

Tỉnh Vô Biên nói: "Ta đã phái người đi bắt, một hồi sẽ rút gân lột da hắn, sau đó cho chó ăn."

Lúc này, Lam Thần Tiên râu tóc trắng bệch kia nói: "Lãnh đại nhân, chậm một chút, ta có chuyện muốn nói."

"Lam tiên sinh mời nói." Lãnh Bích nói.

Lam Thần Tiên nói: "Theo đại chiến Nam Chu đế quốc và Đại Doanh đế quốc sắp bộc phát, cục diện đấu tranh Liệt Phong thành càng thêm phức tạp, chính vì nguyên nhân này, thành chủ đại nhân mới hạ lệnh phong bế phủ thành chủ, không cho phép bất luận thứ gì tiến vào. Cho nên lúc này người có ý đồ tới gần Tỉnh Vô Biên công tử, cũng hẳn là đáng bị hoài nghi."

Lãnh Bích nói: "Ngươi hoài nghi, người này có thể là gián điệp Đại Doanh đế quốc, hoặc là Nam Chu đế quốc?"

Lam Thần Tiên nói: "Không thể không phòng.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.