WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.
Nữ Vương Trà Xanh Ở Thập Niên 70

Chương 2: Ly trà xanh thứ hai

Chương 2: Ly trà xanh thứ hai




Cánh môi Đồng Tuyết Lục giật giật, lại lẩm bẩm một tiếng.

Thái Xuân Lan không nghe rõ cô đang nói gì, bèn ghé sát lỗ tai đến đên miệng cô: “Rốt cuộc cô đang nói gì thế? Lớn tiếng chút!”

Khóe miệng Đồng Tuyết Lục cong lên, duỗi tay túm chặt bả vai Thái Xuân Lan, dùng hết sức mình thét chói tai: “A a a...”

Đột nhiên không kịp phòng ngừa, lỗ tai gặp phải động đất, qua đời ngay tại chỗ.

Thái Xuân Lan cảm thấy lỗ tai mình bị tiếng hét làm điếc rồi, cô ta vung tay gạt bay tay Đồng Tuyết Lục ra: “Cô bị điên à, kêu cái quỷ gì mà kêu, ui da lỗ tai tôi…”

Đồng Tuyết Lục ngồi dậy, ôm ngực lộ ra vẻ mặt sợ hãi: “Vừa rồi tôi… Mơ thấy nhị tẩu biến thành một con cọp mẹ muốn đuổi tôi ra khỏi nhà họ Đồng, đúng là quá đáng sợ.”

Anh hai nhà họ Đồng: “……”

Thái Xuân Lan: “……”

Lỗ tai Thái Xuân Lan bị chấn động ầm ầm, lúc này lại nghe thấy Đồng Tuyết Lục mắng mình là cọp mẹ, lập tức giận đến mức khuôn mặt trở nên dữ tợn.

Khi cô ta đang muốn chửi ầm lên, thì có tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy? Ai kêu lớn tiếng thế?”

Hai vợ chồng Anh cả nhà họ Đồng và Trần Nguyệt Linh vội vàng chạy vào.

Anh hai nhà họ Đồng vội vàng nói: “Không có gì, do em út gặp phải ác mộng nên bị doạ tỉnh.”

Vừa dứt lời, mọi người đã trông Đồng Tuyết Lục rơi lệ đầy mặt.

Bốn người trong phòng lập tức hoảng hốt.

Trong đó Thái Xuân Lan là người chột dạ nhất, nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ trừng mắt kêu lên: “Tự cô nằm mơ dọa mình như vậy, tôi nói muốn đuổi cô đi lúc nào hả? Cô đừng ăn vạ trên đầu tôi!”

Tuy rằng đã xác định Đồng Tuyết Lục không phải con gái nhà họ Đồng, nhưng dù gì cũng từng nuôi mười mấy năm, ngay cả con chó con mèo đều có cảm tình.

Cha mẹ chồng cô ta luyến tiếc, bởi vậy trước khi mọi chuyện chưa có quyết định rõ ràng, cô ta không dám triệt để đắc tội với Đồng Tuyết Lục, sợ sau này cô sẽ tính sổ.

Đồng Tuyết Lục bước xuống khỏi giường, trong lúc lơ đãng cố tình để lộ ra mu bàn tay vừa bị đánh đỏ ửng lên: “Nhị tẩu, chị yên tâm, em không trách chị.”

Hai anh em nhà họ Đồng thấy thế, đều không nhịn được quay đầu trừng mắt nhìn Thái Xuân Lan một cái.

Thái Xuân Lan: “……”

Đồng Tuyết Lục dùng tay lau nước mắt, xoa xoa khiến đôi mắt đỏ bừng: “Anh cả, anh hai, có lẽ đây là lần cuối cùng em gọi hai người như vậy, em biết em không được hoan nghênh ở cái nhà này, bây giờ em sẽ đi ngay.”

Anh cả nhà họ Đồng: “Em út, em đừng suy nghĩ miên man, có anh cả ở đây, không ai trong cái nhà này có thể đuổi em đi được.”

Anh hai nhà họ Đồng lại lần nữa trừng mắt nhìn vợ mình một cái: “Đúng đó em út, em cứ ở lại đây, nhà họ Đồng nhiều người như vậy, chẳng lẽ còn không nuôi nổi một người như em sao?”

Thái Xuân Lan tức giận nghiến răng nghiến lợi: “……”

Đồng Tuyết Lục lắc đầu: “Tuy rằng em không nỡ xa cha mẹ và mọi người, nhưng em ở lại sẽ chỉ làm cho cả nhà khó xử, cho nên em vẫn nên đi thì tốt hơn. Những năm qua, đa tạ anh trai chị dâu đã bao dung em, em biết trước đây em quá tùy hứng, luôn khiến cho anh chị thất vọng, sau này sẽ không… Khớp gối của mẹ không tốt, mỗi lần trời mưa sẽ đau nhức, sau này làm phiền anh chị chăm sóc, cha bị đau nửa đầu, mọi người đề phòng đừng để cha trộm uống rượu…”

Nói xong lời cuối cùng, giọng cô lại lần nữa nghẹn ngào, nước mắt dâng lên trong hốc mắt, dáng vẻ cố nén không để nó rơi xuống.

Con người có đôi khi rất kỳ quái.

Nếu một người vẫn luôn rất hiểu chuyện, nói ra những lời như vậy, mọi người sẽ cảm thấy bình thường vì đã quen rồi, nhưng đổi lại là một người ngày thường vẫn luôn điêu ngoa tùy hứng, mọi người sẽ cảm thấy đối phương trưởng thành hiểu chuyện.

Lúc này Vợ chồng anh cả và anh hai nhà họ Đồng đều có cảm nhận như vậy.

Đặc biệt là khi nhìn thấy dáng vẻ hai mắt đỏ bừng muốn khóc lại không dám khóc của Đồng Tuyết Lục, trái tim lập tức mềm nhũn.

Trần Nguyệt Linh bước đến kéo tay cô: “Em út, em vẫn nên ở lại đi, em cứ đi như vậy, đợi đến khi cha mẹ từ bệnh viện trở về, anh chị biết nói thế nào với cha mẹ?”

Cô em chồng Đồng Chân Chân mới trở về, bởi vì suy dinh dưỡng, cộng thêm bị Đồng Tuyết Lục mắng hai câu, tăng xông lăn ra hôn mê bị đưa đến bệnh viện, Đồng Tuyết Lục thấy cha mẹ chồng không để ý tới cô nữa, thì gây chuyện ồn ào, sau đó còn thắt cổ tự sát, gây chuyện khiến gà chó không yên.

Vốn dĩ Trần Nguyệt Linh cũng rất bất mãn với cô em chồng Đồng Tuyết Lục này, nhưng bây giờ lại cảm thấy cô ấy cũng không dễ dàng, thân nhân ở chung mười mấy năm đột nhiên lại trở thành người không có quan hệ huyết thống, cha mẹ thân sinh thì song vong.

Đồng Tuyết Lục được kiều dưỡng từ nhỏ, gặp phải tình huống này có kích động cũng có thể hiểu được, đổi lại thành cô, chắc chắn cô cũng rất khó chịu.

Đồng Tuyết Lục vẫn lắc đầu: “Cảm ơn chị dâu cả, nhưng mà em đã quyết định rồi, về sau cái nhà này phải nhờ anh chị!”

Nói xong cô rút tay mình về.

Mọi người thấy cô thật sự muốn đi, tâm trạng càng phức tạp hơn.

Anh cả nhà họ Đồng vội vàng móc hết tiền trên người ra, còn nói với vợ mình: “Cũng không thể để em út cứ tay không mà đi như vậy được, Nguyệt Linh, em mau thu dọn quần áo một chút để em ấy mang đi!”

Anh hai nhà họ Đồng thấy thế cũng vội vàng lấy tiền ra, nhưng trên người anh ta không có bao nhiêu, anh ta lập tức quay đầu bảo Thái Xuân Lan về phòng lấy.

Trong lòng Thái Xuân Lan rất không vui.

Nhưng ngại mất mặt với mọi người không tiện từ chối, cho nên đành phải uốn éo mông, đen mặt về phòng lấy tiền.

Đồng Tuyết Lục nghe thấy anh cả nhà họ Đồng nói thế, khóe miệng cong lên, tốc độ bước đi lập tức chậm như rùa bò.

Đợi đến khi cô tới cửa tiểu viện, trong lòng bắt đầu đếm ngược: “Ba hai một.”

Ngay sau đó, cô đã nghe thấy tiếng Trần Nguyệt Linh đuổi theo: “Em út, em từ từ đã.”

Đồng Tuyết Lục xoay người, lộ ra vẻ mặt mơ màng: “Chị dâu cả, chị còn chuyện gì sao?”

Trần Nguyệt Linh đưa một cái ba lô quân đội và một cái túi du lịch cho cô, thở dốc nói: “Trong này đều là quần áo, em mang về mặc đi, bên trong còn có một ít tiền và phiếu, em cầm dùng trước, sau này nếu không đủ…”

“Không được, không được!” Đồng Tuyết Lục vội vàng cắt ngang lời cô ta, đẩy túi xách lại: “Em đã không còn là con gái nhà họ Đồng nữa, em không thể lấy đồ nhà họ Đồng.”

Trần Nguyệt Linh thấy cô như vậy, càng cảm thấy cô hoàn toàn không giống cô trước đây: “Em út, em nhận lấy đi! Chị đã hỏi thăm rồi, nhà họ Đồng kia, cũng chính là nhà cha mẹ ruột của em, hoàn cảnh không tốt lắm, em về đó cũng phải ăn phải uống, nếu như để em tay không về đó, lúc cha mẹ về chẳng phải sẽ mắng chết anh chị sao?”

Đồng Tuyết Lục tỏ ra khó xử, cắn môi dưới: “… Vậy em tạm thời nhận trước, đợi sau này em kiếm được tiền rồi sẽ trả lại cho anh chị.”

Cũng không phải cô muốn chiếm lợi từ bọn họ, mà vì nhà họ Đồng khác rất nghèo, cô cần số tiền này làm tiền vốn.

Đợi sau này khi kiếm được tiền rồi, cô sẽ trả lại cả gốc lẫn lãi.

Trần Nguyệt Linh giơ tay xoa đầu cô, giọng nói có chút nghẹn ngào: “Em đó, đứa nhỏ này, sao đột nhiên lại trở nên hiểu chuyện như vậy? Đúng là khiến lòng người chua xót.

Đôi mắt Đồng Tuyết Lục ngấn lệ: “Chết một lần rồi, nếu còn không hiểu chuyện chẳng phải không nói nổi sao, chị dâu, kỳ thật em……”

“Thật ra cái gì?” Trần Nguyệt Linh thấy cô muốn nói lại thôi, cho rằng cô có gì việc khó: “Em có chuyện gì cứ việc nói với chị.”

Đồng Tuyết Lục dùng ánh mắt trìu mến nhìn cô ta: “Chị dâu cả, em sợ sau khi em đi rồi, chị ở nhà họ Đồng sẽ bị người ta bắt nạt.”

“…”

Tiểu bá vương ở nhà họ Đồng chính là cô, cô đi rồi còn ai bắt nạt người khác?

Đồng Tuyết Lục: “Chị dâu cả, chắc hẳn chị đã nhận ra, Đồng Chân Chân mới trở về hai ngày đã kết thành liên minh với chị dâu hai, chị là người lương thiện sẽ không đánh nhau với người khác, em sợ sau này chị sẽ phải chịu ấm ức!”

“…”

Vốn dĩ Trần Nguyệt Linh không nghĩ tới phương diện này, bây giờ được cô nhắc nhở như vậy, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng.

Từ trước đến nay cô và Thái Xuân Lan vốn đã không hợp nhau, tuy rằng tính tình Đồng Tuyết Lục có chút tùy hứng, nhưng ít nhiều vẫn nể mặt chị dâu cả như cô vài pần, hơn nữa Đồng Tuyết Lục còn rất ghét Thái Xuân Lan, cho nên trước đây hai người bọn cô đối phó với một mình Thái Xuân Lan.

Bây giờ đổi một cô em chồng mới, đối phương còn đứng chung chiến tuyến với Thái Xuân Lan, sau này một mình cô sao có thể chống lại hai người bọn họ?

Đồng Tuyết Lục thấy Trần Nguyệt Linh nhăn mày lại, thì vỗ vỗ bả vai cô ta, sau đó quay người rời khỏi chỗ này.

Vừa quay người đi, khóe miệng cô đã cong lên.

Trên khuôn mặt trắng nón nở một nụ cười xinh đẹp.

Đồng Chân Chân là người trọng sinh quay về báo thù, cô phải tìm chút việc để cô ta bận rộn.

Như vậy cô ta mới không lại đây gây phiền toái cho bản thân.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.