WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.
Mẹ Kế Hào Phóng, Rải Tiền Trực Tuyến

Chương 8: Quan tâm

Chương 8: Quan tâm




Một phút sau, trên người Hồ Trân Trân tỏa ra mùi hương thơm ngát.

Danh hiệu này thật khó nghe, không tin nổi nó là phần thưởng mà nhiệm vụ chính đưa ra.

Nhìn thấy 7 ngày còn sống tăng lên 3 tháng, Hồ Trân Trân nhanh chóng chấp nhận danh hiệu khó nghe này.

Dù sao ngoại trừ cô, cũng không ai có thể nhìn thấy danh hiệu này.

Hồ Trân Trân nở nụ cười: "Tang lễ kết thúc rồi, một lát nữa nhân viên sẽ dọn dẹp nơi này, Tiểu Thầm về nhà với mẹ đi.”

Thật ra đây chưa phải là lúc nên rời đi, nhưng Hồ Trân Trân thật sự quá muốn xem biệt thự lớn của cô trông như thế nào.

Cô vươn tay về phía Giang Thầm.

Giang Thầm do dự vài giây, mới đặt tay lên, nắm lấy ngón trỏ của cô.

Hai ngày nay cậu đều sống ở nhà bác, chị họ đã bắt đầu chán ghét cậu, hơn nữa ba cậu cũng không đưa tiền cho bác, Giang Thầm rất xấu hổ.

Giang Hoa từng hứa sau khi kết hôn sẽ đến đón cậu.

Nhưng không ngờ rằng, ngày ông già đó nhận chứng nhận kết hôn thì qua đời, ngại chuyện này nên bác không lập tức đuổi cậu đi, nhưng Giang Thầm mẫn cảm, đã nhận ra gia đình bác không thích mình.

Đi với Hồ Trân Trân, ít nhất có thể khiến cho gia đình bác cảm thấy thoải mái hơn.

"Đi thôi."

Chỉ trong chốc lát, Hồ Trân Trân đã quên lời nhắc nhở vừa rồi của Giang Thầm, vô thức dùng giọng điệu dỗ dành trẻ con.

Giang Thầm cũng không sửa lại nữa, bước nhanh từng bước nhỏ.

“Chờ một chút!”

Ngay khi Hồ Trân Trân vừa dắt Giang Thầm ra khỏi cửa nhà tang lễ, đã bị một người phụ nữ đang đếm tiền trong sân gọi lại.

"Em dâu, em về sớm như vậy, không tốt lắm."

Mặt bà ta xị xuống, giống như Hồ Trân Trân nợ tiền bà ta vậy, ngay cả lúc nói chuyện cũng không nhìn thẳng vào mắt người.

Vừa nghe xưng hô, Hồ Trân Trân liền biết đây là ai.

Chị gái duy nhất của Giang Hoa, cũng là người thân ruột thịt ít ỏi còn lại của Giang Thầm.

Tuy nói là người thân ruột thịt duy nhất nhưng trước đống tiền thì tình thân chẳng là gì.

Hồ Trân Trân nhớ rõ trong cốt truyện, sau khi Giang Thầm bị mẹ kế đánh đập, mắng mỏ, cậu từng muốn trở về nhà bác ở, kết quả người bác ruột này chỉ nhận 500 tệ của mẹ kế, liền đính thân dắt đứa nhỏ trở về.

Hiện tại Giang Thầm đã là con trai của cô, Hồ Trân Trân đương nhiên đứng về phía cậu, không thể nào biểu hiện ra sắc mặt tốt với Giang Lâm được.

"Thế nào? Tôi còn chưa được đi sao?”

Giang Lâm lúc này mới nhìn thẳng vào cô, nhìn thấy vẻ mặt của Hồ Trân Trân, nhất thời kinh ngạc.

Vừa rồi còn khóc muốn chết muốn sống, sao bây giờ lại vui vẻ như vậy, chẳng lẽ tình cảm đối với Giang Hoa khi khóc một trận sẽ không còn?

Bàn tay đang cầm tiền của bà ta đột nhiên siết chặt lại.

"Sao có thể, tôi làm chị nên quan tâm chút thôi mà."

Giọng điệu Giang Lâm lập tức thay đổi, không còn cái bộ mặt muốn quản giáo cô nữa.

Hồ Trân Trân liếc mắt một cái liền thấy được bàn tay bà ta đang siết chặt tiền cọc tiền, đương nhiên hiểu bà ta đang lo lắng cái gì, cười chế giễu.

"Giang Hoa đã chết, nếu chị thật sự coi tôi là người một nhà, vậy thì đem hết tiền phong bì cúng viếng của khách hôm nay đến đưa cho tôi đi."

Chuyện này chẳng khác gì đâm vào phổi của Giang Lâm.

Bà ta lập tức nhét tiền trong tay vào trong ngực: "Vậy thì không được! Hôm nay khách khứa tới đều là họ hàng thân thích của nhà họ Giang chúng tôi, không có quan hệ gì với cô.”

Hồ Trân Trân sớm đoán được phản ứng của bà ta, lập tức tiếp lời: "Vậy chị cũng đừng giả mù nói với tôi chuyện này, tôi và Giang Hoa ngay cả một ngày làm vợ chồng cũng không có, chúng ta về sau cũng không có quan hệ gì.”

Giang Lâm bị lời nói của cô chọc giận: "Cho dù cô nói như vậy, tiền này cũng sẽ không đưa cho cô".






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
WEBSITE đã NGỪNG nạp LT bằng MOMO và ZALOPAY, mọi người CHUYỂN KHOẢN NGÂN HÀNG nhé.