Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hãn Thích

Chương 304: Phi Hùng gan góc phi thường

Chương 304: Phi Hùng gan góc phi thường






Mặc cho ai cũng không ngờ tới, tòa thành Bàn Dương trong suy nghĩ của nhiều người, không có một vạn nhân mã là không phá nổi, lại bị công phá dễ dàng.

Vừa thấy thành Bàn Dương bị cháy, Trần Kiểu liền chỉ huy nhân mã đoạt được cửa bắc của Bàn Dương. Chu Thương và Sầm Bích vốn mai phục ở ngoài thành cửa bắc, lập tức suất bộ binh công kích lao vào thành. Theo lý thuyết mà nói, binh lực trong thành đông gấp tám lần, chẳng sợ Lưu Sấm đoạt được cửa thành. Binh lực cách xa, phần thắng không nhiều lắm. Chớ đừng nói là Thái" Sơn tặc trong thành Bàn Dương này, cũng không chính xác là Thái Sơn tặc.

Chỉ có điều, lúc tướng lĩnh trong thành phát hiện ra Vương Doanh đã bị giết, lập tức trở nên rối loạn.

Rốt cuộc trong thành có bao nhiêu quân lính của địch? Vương Doanh sao lại vô thanh vô tức bị địch nhân sát hại. Có câu rằng, tướng là linh hồn của quân đội. Vương Doanh vừa chết, binh mã trong thành như rắn mất đầu, lập tức đại loạn. Cộng thêm trong thành ánh lửa nổi lên bốn phía, lại không rõ ràng lắm đối phương rốt cuộc có bao nhiêu binh mã. Thái Sơn tặc lập tức luống cuống tay chân, loạn thành một bầy.

- Thành bị phá rồi!

Cũng không biết là ai hô to một tiếng, Thái Sơn tặc lập tức không có lòng dạ nào để chiến đấu. Có không ít người vội vàng theo cửa nam chạy trốn. Vừa có người dẫn đầu, lập tức có vô số người theo đuôi. Tám ngàn binh mã, có đầu hàng, có chạy trốn.

Đến giờ Dần, chiến đấu mới kết thúc. Toàn bộ huyện thành Bàn Dương đã bị Lưu Sấm nắm trong tay.

Tám ngàn Thái Sơn tặc thì có gần ba nghìn người bị bắt.

Lưu Sấm ngồi trên công đường huyện nha, nghe Trần Kiểu báo cáo, vẻ mặt không nửa điểm vui sướng gì.

- Sầm Bích.

- Có mạt tướng.

Sầm Bích cất bước đi lên, cung kính thi lễ.

Tay Sầm Bích này cũng là hạng người tâm cao khí ngạo. Cho dù là Bành An cũng có chút đau đầu với y. Chỉ có điều giờ phút này, vẻ mặt Sầm Bích đầy kính phục nhìn Lưu Sấm. Dùng ba trăm người cướp được thành Bàn Dương, sao mà khí thế. Tuy y không biết Lưu Sấm đã giải quyết Vương Doanh như thế nào. Nhưng vừa rồi lúc y sửa sang lại hậu trạch của huyện nha, nhìn thấy tử thi đầy đất, liền biết nhất định là Lưu Sấm vọt vào huyện nha, chém chết Vương Doanh xong liền bình yên rời đi.

Sự can đảm dũng mãnh như thế, võ nghệ như thế Chẳng trách một người tâm cao khí ngạo như Sầm Bích, giờ phút này cũng không dám có nửa điểm ngang ngược kiêu ngạo, vẻ mặt rất cung kính.

- Truyền lệnh của ta, lập tức chế tạo người rơm, tới hửng đông phải trải rộng khắp đầu thành. Đồng thời mở kho vũ khí, phân phát cho mỗi người rơm một binh khí. Tuy chúng ta đã đoạt được Bàn Dương, nhưng kế tiếp mới chính là thử thách chân chính.

Trần Kiểu ở một bên nghe thấy vậy mà ngẩn ra, lập tức hiểu ý của Lưu Sấm. Số lượng tù binh trong thành gần như đông gấp hai binh lực của Lưu Sấm. Nếu đám người này nổi loạn, ắt sẽ tạo thành sự rung chuyển không nhỏ.

Đây là kế nghi binh.

Không chỉ nhằm vào binh lính đầu hàng, còn nhằm vào binh mã tán loạn ở ngoài thành.

Một khi bọn họ phát hiện ra binh mã của Lưu Sấm không quá nhiều, bọn họ rất có thể sẽ giết cái hồi mã thương, hướng Bàn Dương vồ tới. Đến lúc đó cộng thêm đám hàng binh hưởng ứng, trong ngoài thành Bàn Dương đều khốn đốn. Chỉ sợ rất khó thủ vững tới lúc trời tối đêm. Đúng thật là thử thách giờ mới chỉ bắt đầu.

- Quý Bật, ngươi lập tức phái người tới nước Vãng Xương.

Hắn thấp giọng nói nhỏ vào tai Trần Kiểu, vẻ mặt Trần Kiểu lập tức lộ nụ cười cổ quái, hạ giọng nói:

- Công tử, kế này rất hay.

- Hay hay không, ta không biết, đợi vượt qua cửa ải này đã rồi nói sau.

Lưu Sấm thở nhẹ một tiếng, ngồi tựa vào ghế, phất tay ra hiệu cho mọi người lui ra. Sự vụ trong thành, đều có Trần Kiểu tới tiếp nhận. Mà vấn đề trị an, có thể giao cho Bành An.

Lưu Sấm cảm thấy rất mệt mỏi, liền nằm nghiêng ở ghế ngủ say sưaTừ lúc tiếp nhận được mệnh lệnh của Tân Bình, đầu óc của hắn chưa được nghỉ ngơi một ngày.

Liên tục mấy ngày, cả người mỏi mệt không chịu nổi. Trên thực tế, hai ngày này cũng là hai ngày mà Lưu Sấm cảm thấy vất vả nhất từ lúc sống lại. Trước kia, bên cạnh hắn không thiếu các mưu sĩ. Lúc đầu có Hoàng Thiệu, về sao có Bộ Chất, Lã Đại. Thậm chí khi hắn ở Hạ Bì, cũng có Gia Cát Lượng ở một bên để bày mưu tính kế. Còn lần này, từ đầu tới cuối đều do một mình hắn trù tính. Năng lực thâp di bổ khuyết của Trần Kiểu không tệ. Nhưng nếu nói về mưu kế tầng tầng, còn kém một chút. Y chỉ có thể làm phụ tá, chứ không thể đảm đương chủ mưu.

Vừa nghĩ tới chủ mưu, Lưu Sấm liền đau đầu. Mặc dù trong tay hắn có đại danh đỉnh đỉnh Gia Cát Lượng, nhưng hiện tại Gia Cát Lượng còn trẻ, cách Ngọa Long rời núi trong lịch sử những mười năm.

Mười năm, là một khoảng thời gian không phải ngắn. Lưu Sấm thậm chí tin rằng, nếu không có mười năm này, Khổng Minh khó có thể trở thành Ngọa Long. Y, còn cần rèn luyện nhiều Bộ Chất, Lã Đại, kể cả Trần Quần, đều là nhân tài có thể đảm đương một phía.

Nhưng để làm chủ mưu, dường như còn không đủ khả năng. Hiện tại chủ mưu mà Lưu Sấm ngưỡng một trong lòng nhất chính là Tuân Kham. Đáng tiếc hiện giờ Tuân Kham còn chưa thể tới đây. Kể từ đó, Lưu Sấm cũng chỉ có thể dựa vào chính mình. Ít nhất, ở tình hình trước mắt, khả năng dự đoán tương lai của Lưu Sấm đã chiếm ưu thế rất lớn. Hắn chỉ cần nắm chắc phương hương là đủ rồi. Có thiếu sót gì, có thể do Trần Kiểu, Bộ Chất, Lã Đại, Trần Quần hoàn thiện.

Nhưng như vậy, thực sự quá mệt mỏi! Chính như Lưu Sấm đoán, đám Thái Sơn tặc chạy tán loạn ra khỏi thành, đến lúc trời sáng, đã âm thầm lặng lẽ đi tới gần thành tra xét tình hình.

Nhưng, từ xa xa nhìn bóng người lay động phòng thủ trên thành Bàn Dương, ánh mặt trời chiếu lên binh khí, sáng lên rực rỡ.

Thấy một màn này, đám Thái Sơn tặc liền biết, binh mã trong thành Bàn Dương chắc chắn sẽ không ít.

Chỉ nhìn đám quân tốt trên đầu thành kia đã có gần ngàn người rồi. Chớ đừng nói gì quân đội đóng trong thành. Còn có binh mã phụ trách trông coi tù binhNhư thế mà tính, trong thành Bàn Dương ít nhất phải có bốn nghìn tới năm nghìn binh mã.

Còn số này, nghe có vẻ không nhiều. Nhưng thành Bàn Dương tường vừa cao vừa dày, dễ thủ khó công. Mà phía bên mình một là không có viện binh, hai là không có đồ quân nhu, làm sao có thể chống đỡ được binh mã của đối phương? Sau khi thảo luận một phen, Thái Sơn tặc quyết định chạy tới Vu Lăng, nghe chủ ý của một vị Kỵ Đốc khác là Quách Tổ.

Đêm đó, Bành An suất quân tới Bàn Dương. Trên thực tế, y nhận được tin tức ở trên đường. Lúc biết Lưu Sấm đã đoạt được Bàn Dương, trong lòng không khỏi chấn động.

Không chỉ y chấn động, mà ngay cả Hoa Ngạn đi theo cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Lưu Sấm chỉ dựa vào tám trăm quân tốt, lại có thể đoạt được Bàn Dương? Nói thật, Hoa Ngạn cũng không tin Lưu Sấm lắm. Chẳng qua là do bức bách với lại bất đắc dĩ, ở trong thành Lâm Truy không có ai có thể thích hợp Lưu Sấm, đành phải đồng ý chủ trương của Tân Bình. Tuy nhiên, nếu chỉ là Tân Bình, Hoa Ngạn chưa chắc sẽ tán thành. Vấn đề là đề nghị này là do Tuân Kham đưa ra. Hoa Ngạn có thể không thèm để ý tới chủ trương của Tân Bình, lại không thể không để ý tới đề nghị của Tuân Kham. Bởi vì Tuân Kham chính là tộc nhân của họ Tuân ở Dĩnh Xuyên.

Vốn chỉ mang theo suy nghĩ thử một lần, nếu không được thì có thể bảo Đại công tử Viên Đàm hồi binh. Nào biết, Lưu Sấm thực sự đoạt được Bàn Dương.

Lúc vừa nghe tin tức này, Hoa Ngạn có chút không tin. Nhưng khi y đi tới ngoại thành Bàn Dương, không khỏi khiếp sợ

- Bảo Tuấn, trong người ta có mật lệnh của Lưu công tử, không cùng ngươi nhập thành.

- Lưu công tử có mật lệnh gì vậy?

- Điều này

Bành An cười khổ một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ:

- Mật lệnh này của Lưu công tử khiến cho ta rất hồ đồ.

- Sao vậy?

- Hắn bảo ta dẫn quân đi vào từ cửa bắc. Qua giờ Hợi, thì theo cửa nam lặng lẽ rời khỏi thành. Lúc vào thành cần khua chiêng gõ trống. Lúc ra khỏi thành không được có nửa điểm tiếng động. Đợi qua hửng đông, ta lại vào thành từ cửa bắc. Từ nay về sau, ngày nào ta cũng phải làm như vậy. Bảo Tuấn, ngươi nói xem, Lưu công tử rốt cuộc có ý gì? Đi đi vào vào, chẳng phải muốn người ta phiền chết?

Hoa Ngạn lúc đầu cũng không hiểu. Nhưng rất nhanh y đã hiểu ra ý đồ của Lưu Sấm.

- Văn Bình, ngươi cứ làm theo ý của hắn đi. Lưu công tử an bài như vậy, quả nhiên là cao minh.

Kế nghi binh! Có thể nói, Lưu Sấm đã dùng kế nghi binh tới mức cực hạn.

Hoa Ngạn khẽ thở dài, lẩm bẩm: "Không nghĩ tới, vị Lưu công tử dù thuở nhỏ gặp nạn, nhưng vẫn có chân tài thực học. Hậu nhân của Trung Lăng Hầu quả nhiên không giống người bình thường. Tin tưởng dùng kế này, Quách Tổ ở Vu Lăng do sợ hãi sẽ không kiên trì được quá lâu. " Vu Lăng Quách Tổ đúng là có chút hoang mang rồi! Vốn, y hợp tác với Điền Giai, vây Viên Thượng ở trong huyện thành Vu Lăng, ngày đêm công thành. Chỉ có điều, đừng nhìn Viên Thượng bị trúng mai phục, nhưng thực ra vẫn có tài năng.

Trong tay y cũng không thiếu binh mã, chỉ bằng tòa thành Vu Lăng, mà gắt gao ngăn cản được Quách Tổ mười ngày.

Tuy nhiên, càng kéo dài, sự chống cự của Viên Thượng càng yếu đi.

Quách Tổ cảm thấy, chỉ cần thêm mười ngày nữa thôi, y nhất định có thể công phá Vu Lăng Nhưng ai có thể ngờ tới, Bàn Dương bất ngờ bị Lưu Sấm chiếm đóng. Bàn Dương vừa bị chiếm, liền chứng minh đường lui của Thái Sơn tặc đã bị cắt đứt.

Trước đây, y đều dựa vào Bàn Dương để vận chuyển lương thảo, tránh lo âu về sau.

Hiện tại Bàn Dương bị chiếm, Quách Tổ lập tức luống cuống tay chân.

- Trường Hầu, ta muốn đoạt lại Bàn Dương. Đường lui bị cắt đứt, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm.




Trang 148# 2







------------




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch