Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chuyên Gia Giải Mã Giấc Mơ Giới Giải Trí

Chương 10:

Chương 10:




QUYỂN I: BA GIẤC MƠ

CHƯƠNG 10

Editor: Hye Jin

Sau khi ra khỏi khách sạn Đình Loan, Cơ Thập Nhất thuận đường trở lại bệnh viện.

Trong phòng bệnh, Diệp Minh đang nằm trên giường, bác sĩ và y tá đang thay đổi băng gạc cho anh ấy, là do máu bị thấm ra ngoài.

Thấy cô đẩy cửa đi vào, bác sĩ nhìn thoáng qua.

“Cô là người thân của bệnh nhân sao? Đúng là quá vô tâm rồi, bệnh nhân bị thương nghiêm trọng như vậy còn để bệnh nhân chạy loạn khắp nơi, đến lúc bị nhiễm trùng thì mới biết hậu quả.”

Cơ Thập Nhất giương mắt nhìn Diệp Minh, hai mắt anh ta vô thần, có lẽ cũng không nghe được bác sĩ nói gì.

Bác sĩ lại nói: “Về sau chú ý một chút.”

“Vâng, tôi sẽ chú ý.”

Bác sĩ nghe được lời này cũng không nói gì thêm, chỉ là vẻ mặt có chút vi diệu, lời này ông đã nghe quá nhiều, đều chỉ là nói cho có lệ.

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, một vị cảnh sát trẻ tuổi đi vào, nhìn thấy trong phòng nhiều người như vậy thì hơi sửng sốt.

Bác sĩ nhanh chóng đưa y tá rời đi, sợ phải dính dáng vào chuyện xui xẻo.

Vị cảnh sát hỏi: “Đây có phải là phòng bệnh của Diệp Minh không?”

Cơ Thập Nhất đáp: “Đúng vậy, lại xảy ra chuyện gì sao?”

“Ngại quá, tiểu thư có thể đi ra ngoài trước không, Diệp Minh tạm thời không thể thăm hỏi.”

Cơ Thập Nhất nghĩ chắc là lệnh của vị đội trưởng Liên kia,

Cô nói với Diệp Minh: “Anh nghỉ ngơi cho tốt đi, bên phía đoàn phim tôi sẽ giải thích với đạo diễn.”

Nói xong, cô bước ra ngoài, lúc đến cửa lại bị gọi lại.

Diệp Minh nói: “Thập Nhất, cô có biết giấc mơ kia rốt cuộc là gì không?”

Cơ Thập Nhất dừng lại, tay đặt trên cửa, lắc đầu với anh ta: “Xin lỗi, giấc mơ kia quá mơ hồ, thông tin không đủ.”

Diệp Minh xụi lơ trên giường, không chút sức sống.

Vị cảnh sát bên cạnh nhìn Diệp Minh rồi lại nhìn Cơ Thập Nhất, không nhịn được mở miệng hỏi: “Cái kia, cho hỏi tiểu thư họ Cơ phải không?”

“Đúng, làm sao vậy?”

“Cơ tiểu thư, cô có thể đến thăm Diệp Minh.” Sợ cô không tin, cậu ta lại bổ sung: “Đội trưởng Liên nói cô có thể.”

Cơ Thập Nhất bị chọc cười, nhẹ giọng nói: “Tôi biết rồi, xưng hô với anh thế nào đây?”

Anh chàng cảnh sát gãi đầu, cười ngây ngô nói: “Gọi tôi Tiểu Trần là được rồi.” Dù sao người trong cục đều gọi như vậy.

Cơ Thập Nhất gật đầu, khép cửa rời đi.

Tiểu Trần đặt ghế dựa cạnh giường bệnh, ngồi bên cạnh quan sát Diệp Minh.

Vụ nhảy lầu hôm nay ở khách sạn Đình Loan hắn cũng biết, là ba của người này, nghe nói tình cảm rất tốt, đột nhiên mất mạng khẳng định chịu không nổi đã kích, khó trách lại có dáng vẻ như vậy.

Nghĩ đến lời đội trưởng Liên dặn dò, Tiểu Trần mở miệng nói: “Diệp Minh, bây giờ anh phải phấn chấn lên, ba anh là tự sát hay bị người ta sát hại vẫn chưa được rõ ràng, anh không thể cứ ủ rũ mãi như vậy được.”

Diệp Minh bỗng ngẩng đầu nói chuyện: “Nhất định là bị giết!”

Tiểu Trần giật mình: “Sao anh lại chắc chắn như vậy?”

Diệp Minh lại không nói chuyện, tầm mắt di chuyển nhìn về phía màn hình di động.

Tiểu Trần thở dài, nhẹ giọng nói tin tức vừa có được: “Đội trưởng Liên bảo tôi nói với anh, trước khi chết bố anh từng tiếp xúc với một người phụ nữ tên Dương Tuyết Hoa. Anh có biết người này hay không?”

“Dương Tuyết Hoa là mẹ của nạn nhân trong vụ án Vương San San bị chặt xác 10 năm về trước, bà ấy đột nhiên liên lạc liên tục với ba anh vào tuần này, có lẽ chính là điểm mấu chốt, anh nghĩ lại thật kỹ xem.”

Diệp Minh cắn răng.

Một tháng gần đây hắn đều sống ở căn phòng đi thuê ở bên ngoài, căn bản là không biết sự tình về người phụ nữ này, hôm qua bố gọi cũng không có đề cập tới.

Án chặt xác của Vương San San?

Diệp Minh lập tức nghĩ đến xác con quạ bị xé thành nhiều mảnh, lòng bàn chân phát lạnh, lạnh đến cả toàn thân.

Hắn không để ý Tiểu Trần bên cạnh, trực tiếp lên mạng, gõ ba chữ Vương San San liền ra vô số trang web.

Trên mạng có bài viết miêu tả rất chi tiết, án chặt xác của Vương San San xảy ra vào mười năm trước. Sau khi được phát hiện thì tìm được mười mấy phần chân tay bị chặt thành đoạn ngắn, toàn bộ dấu vết phạm tội đã bị xóa bỏ, đến nay vẫn chưa tìm được hung thủ.

Diệp Minh đang định vào một trang web khác, một hàng chữ đột nhiên đập vào mắt, hô hấp lập tức dồn dập lên.

Một đoạn ngắn thi thể của người bị hại được phát hiện trong một ngõ nhỏ bên cạnh trường tiểu học Tam Dân.

Tiểu học Tam Dân… Mười năm trước hắn học ở đó.

Diệp Minh không thể tin mà ngẩng đầu hét lớn: “Tiểu học Tam Dân! Mười năm trước tôi học ở tiểu học Tam Dân!”

Tiểu Trần bị âm thanh này làm giật mình, không hiểu rõ ý của Diệp Minh là gì: “Có manh mối gì sao? Anh có thể nói rõ hơn một chút được không.”

Diệp Minh nhìn thẳng vào Tiểu Trần, vội vàng nói: “Địa điểm vụ án Vương San San bị chặt xác chính là ở ngay cạnh trường tiểu học của tôi, mười năm trước tôi còn đang học lớp 4.”

Tiều Trần vẫn chưa kịp hồi phục lại tinh thần, bị hắn thúc giục gọi điện thoại cho đội trưởng Liên để báo cáo.

Đầu bên kia điện thoại nghe được tin tức cũng không nói gì, Tiểu Trần còn tưởng bị làm sao, đang muốn mở miệng nói chuyện lại nghe đội trưởng Liên nói: “Được rồi, đã biết, canh chừng Diệp Minh, đừng cho người lạ vào phòng bệnh của cậu ta.”

“Vâng.”



Đi ra khỏi bệnh viện, Cơ Thập Nhất do dự một lúc lâu, cuối cùng quyết định đến đoàn phim, đến rồi mới phát hiện không khí ở đây không đúng.

Nhìn thấy Đinh Hiểu Đồng đứng ở bên kia, cô bước nhanh đi qua, chớp chớp mắt.

Đinh Hiểu Đồng thấp giọng nói: “Đạo diễn vừa mới nói, bên phía đầu tư vừa mới rút vốn đầu tư rồi! Đoàn làm phim sắp phải giải tán!”

Nam chính bị thương còn đang bị cảnh sát canh giữ trong bệnh viện, người thường đều không thể đi thăm được, căn bản không thể quay phim gì được nữa, cho nên bên đầu tư trực tiếp rút vốn đầu tư.

Nói cách khác toàn bộ cảnh quay lúc trước đều bị bỏ đi.

Cơ Thập Nhất nghĩ đến đây mới biết tính nghiêm trọng của sự tình này: “Vậy làm sao bây giờ?”

Đinh Hiểu Đồng thở dài: “Còn có thể làm sao bây giờ, tìm đoàn phim khác chứ sao.”

Cũng may lương của đám diễn viên quần chúng đều được trả vào cuối ngày nên không có gì phải sợ, chỉ là cảm thấy hơi đáng tiếc.

Dù sao thì chuyện đoàn làm phim chết non trong quá trình quay cũng không phải không có.

Trong lúc hai người nói chuyện, ba bốn nhóm diễn viên quần chúng đã cùng nhau rời đi, cũng không sợ tiếng nghị luận bị người khác nghe được.

“Ôi, còn phải nhanh chân đi tìm đoàn phim mới, không thể lãng phí thời gian.”

“Nghe nói bộ phim Hậu Cung của đạo diễn Chương đang quay, chắc chắn sẽ cần nhiều diễn viên quần chúng, chúng ta nhanh đi thử xem.”

“Nếu vận khí tốt còn có thể một bước lên trời.”

“Ôi, không ngờ tôi lại đen đủi như vậy.”

Đạo diễn đang ngồi bên kia, chán chường hút thuốc, tóc bị vò loạn, nhìn đám diễn viên quần chúng rời đi cũng không ngăn lại.

Lúc trước, khi kéo đầu tư hắn còn thề thốt nói rằng muốn làm ra một bộ phim hot chưa từng có, lúc bắt đầu quay tuy nữ chính có xảy ra một chút chuyện nhỏ nhưng về sau cũng được xem như là thuận buồm xuôi gió, đặc biệt là kỹ thuật diễn của vai chính cũng tiến bộ không ít, niềm tin của Vương Hạo cũng tăng theo.

Nào ngờ mới có hai ngày đã trở thành như bây giờ.

Vương Hạo gãi đầu, phía đầu tư rút vốn, chuyện đoàn phim giải tán là đã định rồi.

Nhìn thấy Cơ Thập Nhất đi đến, anh ta cười khổ nói: “Vấn đề tiền lương tôi sẽ tận lực giải quyết.”

Phía đầu tư hủy bỏ đầu tư, đạo diễn là hắn, tiền lương của diễn viên cũng là do hắn trả.

Còn may, bộ web drama này Vương Hạo tự mình tìm diễn viên chính, còn đám diễn viên quần chúng thì do nhà đầu tư thanh toán vào cuối ngày hết rồi.

Cơ Thập Nhất không nói gì, ngồi cạnh Vương Hạo ngẩn ngơ.

Bên ngoài đám diễn viên quần chúng đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên một chiếc xe dừng ngay bên ngoài đoàn làm phim.

Nếu không phải đó là siêu xe, chủ nhân của chiếc xe đó không phú cũng quý, bọn họ mới không thèm để ý.

Nhìn thấy người trên xe đi xuống, á, không ngờ lại đẹp trai như vậy! Bỏ xa tiểu thịt tươi mấy ngàn dặm nha!

“Cơ Thập Nhất có ở đây không?”

Các cô gái còn kinh ngạc với vẻ soái khí của người mới đến, nghe thấy câu hỏi, duỗi tay chỉ vào bên trong: “Ở đó, đang ngồi cạnh đạo diễn.”

Tô Minh Chu gật đầu cảm ơn, sau đó gỡ kính râm xuống đi vào bên trong, nhìn đoàn phim trống rỗng không khỏi nhíu mày, còn Cơ Thập Nhất đang ngồi thẩn thơ trong góc.

“Sao em lại tới đây?” Cơ Thập Nhất không nhịn được khẽ cười: “Sao lại ăn mặc nghiêm túc vậy?” Lại còn mặc tây trang, đeo kính râm. Quần áo thường ngày của Chu Chu đều tùy tiện thoải mái, hôm nay bận đặc biệt như vậy càng thêm trẻ tuổi.

Tô Minh Chu nói: “Cái này gọi là chín chắn.”

Tuy rằng trên mặt căng thẳng nhưng nhìn đến nụ cười xinh đẹp của cô, trong lòng liền thả lỏng, khóe miệng bất giác cong lên một chút.

Cơ Thập Nhất nín cười gật đầu, không phủ nhận lời nói của Minh Chu, giơ tay chọc chọc mặt em ấy.

“Không được động tay động chân với em.” Tô Minh Chu oán giận, nhưng cũng không ngăn cản cô.

Hắn đeo kính râm lên mặt Thập Nhất, lập tức che khuất hơn nửa khuôn mặt của Cơ Thập Nhất, càng làm cô ấy thêm xinh đẹp quyến rũ. Chóp mũi tinh tế, cằm thon, làn da trắng nõn không giống người thường.

Tô Minh Chu ho nhẹ một tiếng nói: “Lên xe chờ em, hôm nay ông nội muốn chị qua nhà ăn cơm.”

Ông cụ Tô?

Cơ Thập Nhất hơi nghi ngờ, khẽ gật đầu đáp: “Được.”

Vương Hạo đã sớm đoán mò thân phận người trước mắt này, hẳn là không có quyền thì cũng có tiền.

Nhìn cậu ta với Cơ Thập Nhất có quan hệ tốt như vậy, không phải bởi vì mình khất nợ tiền lương mà đến đấy chứ?!

Không lẽ mình dụ dỗ thiên kim tiểu thư nào đó đến đây.

Trong lòng Vương Hạo khẽ run, hắn chỉ là một người dân bình thường mà thôi, thật sự là không thể trêu vào mấy người này.

Hắn còn chưa nói gì, anh chàng trẻ tuổi đã mở miệng, từ trên cao mà nhìn hắn: “Nghe nói đoàn làm phim sắp bị giải tán bên phía nhà đầu tư rút vốn rồi.”

Giọng điệu khẳng định khiến Vương Hạo không thể phản bác. Rõ ràng vừa rồi còn nói chuyện mềm mỏng với Cơ Thập Nhất như vậy cơ mà!

Hắn gật đầu nói: “Đúng vậy, tiền lương tôi sẽ mau chóng…”

“Tôi có thể đầu tư.”

Tô Minh Chu đang nói thì Vương Hạo giật mình, ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Tô Minh Chu khẽ nâng cằm nói: “Tôi đầu tư có ba điều kiện.”

Vương Hạo vui mừng tự véo đùi mình, chỉ cần có thể tiếp tục quay phim, đừng nói là ba điều kiện, mười cái hắn cũng có thể đồng ý.

Đây chính là thiên sứ trời cao phái xuống giúp hắn, hơn nữa lại còn là thiên sứ có đôi cánh nạm vàng!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch