Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Binh Lâm Thiên Hạ

Chương 82: Tân Dã cấp báo 2

Chương 82: Tân Dã cấp báo 2




- Tào quân lần đầu tiên tấn công Uyển Thành, ta lệnh cho y điều mười ngàn binh, y không chịu đến. Lần thứ hai tấn công Uyển Thành, ta lại lệnh cho y điều tám ngàn binh, y vẫn không chịu. Năm ngoái cuộc chiến ở Nhữ Nam, ta lại lệnh cho y điều mười ngàn binh, y lại một lần nữa cự tuyệt. Một lần, rồi lại ba lần, y còn coi ta là chủ công sao!?

Lưu Biểu gần như phát cuồng. Thái Mạo ở một bên sợ tới mức kinh đến hãi lạnh người, khuyên một lần nữa, khó khăn lắm mới khiến sự tức giận của Lưu Biểu hơi bình ôn lại.

Nhưng Lưu Biểu lại trở nên âm lạnh lên. Ông chắp tay sau lưng đứng ở phía trước cửa sổ, trong lòng động sát cơ, thật lâu sau mới lạnh lùng nói:

- Y hắn là coi quân Giang Hạ xem như là quân đội của Hoàng Tổ y rồi!

- Chủ công.....

Thái Mạo còn muốn khuyên nữa, Lưu Biểu lại khoát tay chặn lại, dứt khoát bảo:

- Không cần nói việc này sau, nói về Tào quân đi! Ta nên ứng phó như thế nào?

- Vâng!

Thái Mạo thở dài một tiếng, chỉ phải đem ý nghĩ kéo lại, trầm tư chốc lát nói:

- Chủ công, mấu chốt vẫn là Tào Tháo ở phương bắc chưa bình, nhất thời không thể xuôi nam, trú binh ở Nam Dương cũng chỉ là một loại uy hiêp. Như vậy Lưu Bị còn chống lại nghĩa vụ của Tào quân, hơn nữa, ta nghĩ áp lực của y so với chủ công còn lớn hơn nữa.

Thái Mạo dù sao cũng là quân Sư Kinh Châu, ở chuyện quân cơ vấn đề có được đầu tiên là quyền phát ngôn. Mặc dù y là thân Tào phái, nhưng Tào quân lúc này xuôi nam, không phù hợp với lợi ích của y, cho nên y cũng chủ trương tăng binh Tân Dã, chống lại Tào quân.

Nhưng Thái Mạo còn có tâm tư càng sâu hơn, nếu như có thể mượn tay Tào quân tiêu diệt Lưu Bị, có thể nói một công đôi việc.

Y lại khuyên Lưu Biểu nói:

- Hiện tại binh lực của Tân Dã có hơn sáu ngàn người, ta đề nghị lại cho Lưu Bị tăng mười ngàn binh, khiến binh lực của Tân Dã đạt tới mười sáu ngàn, có thể miễn cưỡng đối kháng Tào quân. Nhưng ty chức cho rằng, mười ngàn viện quân của chúng ta không thể giao cho Lưu Bị, nhất định phải do người của chúng ta tự Thống soái.

Lưu Biểu gật gật đầu, đề nghị của Thái Mạo nói đúng lòng của ông. Ông đặt Lưu Bị đặt ở Tân Dã, chính là vì y sẽ thay mình làm lá chắn, nếu Tào quân tăng binh ở Nam Dương, như vậy tác dụng của cái lá chắn này cũng nên được phát huy.

Kỳ thật Lưu Biểu cũng có mặt tâm tư khác, nếu đại sự của Tào quân không phải xuôi nam, chỉ là gây rối quy mô nhỏ, như vậy có thể lợi dụng Tào quân một phen hay không?

Lưu Biểu đáp ứng rồi:

- Vậy giao cho ngươi xử lý, có thể phái viện binh mười ngàn người hướng về Tân Dã, đảm bảo binh khí tiền lương ở Tân Dã sung túc. Tuy nhiên mười ngàn viện binh này nên do ai đến Thống soái đây?

- Ty chức đề cử Giáo Ủy Trương Doãn, y là cháu ngoại chủ công, độ trung thành rất đáng tin. Hơn nữay từng nhiều lần mang binh cùng Thái Thú Sử Hoàng Thương Ngô tác chiến, kinh nghiệm phong phú, có thể đảm nhận.

Lưu Biểu trầm ngâm một chút, Tào quân cũng không phải là quân Thương Ngô, Trương Doãn có thể tát nước chiến, nhưng y và Tào quân tác chiến, Lưu Biểu thực lo lắng.

Đúng lúc này, có thị vệ ở cửa bẩm báo:

- Khoái Tham quân đến rồi!

Chức quan của Khoái Việt là Tham quân Trung Lang Tướng, nhân vật quyết sách thứ ba Kinh Châu. Y tới đúng lúc, Lưu Biểu cũng muốn nghe xem ý kiến củay, lúc này ra lệnh:

- Cho y vào!

Không bao lâu, Khoái Việt bước vào quan phòng, quỳ xuống hướng Lưu Biểu bái lễ:

- Thuộc hạ Khoái Việt bái kiến chủ công!

- Dị Độ không cần đa lễ, mời ngồi!

Khoái Việt ngồi xuống, lại quay qua Thái Mạo khẽ khom người, gật đầu cười nói:

- Hoá ra quân sư đã ở đây!

Hai tộc Khoái, Thái ở Kinh Châu vẫn hiện tranh xu thế lên cạnh. Tuy rằng ở phương diện khác bọn họ có chung ích lợi, tỷ như bọn họ đều thuộc về thân Tào phái, lại tỷ như bọn họ đều phản đôi trọng dụng sĩ tộc phương bắc.

Nhưng trên lợi ích chinh của đôi bên, hai tộc Khoái, Thái thì rất khó có chung nhận thức.

Ở trong một khoảng thời gian rất lâu lúc trước, lợi ích của Thái gia ở quận Tương Dương, mà lợi ích của Khoái gia ở quận Nam, nước giếng không phạm nước sông, coi như bình an vô sự.

Nhưng từ năm ngoái, Lưu Biểu suy xét để hai đứa con trai có quan hệ thông gia với thế gia Kinh Châu. Chuyện này dính đến lợi ích lâu dài của hai tộc Khoái Thái, mâu thuẫn giữa bọn họ bắt đầu xuất hiện.

Thái Mạo vốn là ủng hộ Lưu Kỳ, nhưng thúc phụ Thái Huấn và muội muội Thái phu nhân lại cực lực chủ trương ủng hộ Lưu Tông. Quan trọng hơn là bản thân Lưu Kỳ lại ngã về Khoái gia, điều này khiến Thái Mạo cảm giác thất vọng sâu sắc.

Y bắt đầu thay đổi thái độ, ủng hộ con thứ Lưu Tông, cũng suy xét đem nữ nhi Thái Thiếu Dư gả cho Lưu Tông, để dễ khống chế Lưu Tông.

Mà Khoái Việt thì công khai ủng hộ đứa con cả Lưu Kỳ, y và Lưu Biểu đạt thành một loại ăn ý, gả con gái của huynh trưởng Khoái Lương Khoái Tĩnh cho Lưu Kỳ, hoàn thành hôn sự Khoái Lưu.

Tuy rằng song phương còn chưa chính thức tỏ thái độ, nhưng ngày này rất nhanh đã đến.

Mà bị hôn nhân của huynh đệ Lưu thị ảnh hưởng, Kinh Châu tứ đại thế gia cũng dần dần đều tự đứng cùng hàng, tạo thành thế gia Thái Hoàng và thế gia Khoái Bàng là hai thế lực lớn.

Tuy nhiên lúc này thế gia lớn này chỉ còn là một hình thức ban đầu. Lưu Tông chưa cưới Thái Thiếu Dư, Khoái Tĩnh cũng không gả cho Lưu Kỳ, ích lợi hỗn loạn, Kinh Vị không rõ. Đúng là lúc luân phiên vận mệnh cũ mới ở Kinh Châu, giống hệt đêm tối và ban ngày kết giao lúc sáng sớm.

Lưu Biểu đương nhiên cũng hiểu rất rõ loại vận mệnh biến hóa này. Là một người người cầm quyền cao nhất, ông không hy vọng đám thuộc hạ đoàn kết nhất trí, đưa bọn họ phân chia, hình thành hai phe đối lập lớn, lúc này mới phù hợp với lợi ích của Lưu Biểu ông, dễ dàng cho ông năm Kinh Châu trong tay.

Cho nên Lưu Biểu cũng bắt đầu thay đổi thái độ, không cưỡng cầu Lưu Cảnh cưới con gái Thái gia nữa. Nếu để cho con thứ Lưu Tông tới cưới con gái Thái gia, có lẽ cũng không phải chuyện xấu.

Chỉ có điều Lưu Biểu cũng không vội vã, ông hy vọng diễn biến vận mệnh thế lực này ông có thể từ từ hoàn thành chỉ dẫn, dùng một năm hoặc là hai năm thời gian, thời gian như vậy thuận tiện cho ông bố trí.

Mặc dù Hoàng Tổ mang đến cho ông sự căm phẫn ngất trời, nhưng Lưu Biểu sẽ không lộ ở trên mặt. Giống như chuyện gì cũng chưa từng phát Sinh, ông cười tủm tỉm, nói với Khoái Việt:

– Ta đang cùng quân Sư thảo luận việc tăng binh cho Tào quân ở Nam Dương. Chúng ta đều chủ trương phái viện quân hướng Lưu Bị, tăng mạnh phòng ngự ở Tân Dã. Không biết Dị Độ có để nghị gì tốt hơn không?

Khoái Việt cười cười, nói:

– Ta ủng hộ phương án của chủ công, đối phó Tào quân. Lưu Bị so với chúng ta cũng có kinh nghiệm, nếu viện quân không nhiều lắm, trực tiếp giao cho Lưu Bị Thống soái. Nếu số lượng phần đông, vẫn nên đại tướng của chúng ta khống chế trong tay đi.

Xem ra phái viện quân đã chung nhận thức, hiện tại mấu chốt phái ai mới là vấn đề. Lưu Biểu trầm ngâm một chút hỏi:

– Ta tính toán phái mười ngàn tỉnh binh Bắc thượng, Dị Độ cho rằng ai thích hợp làm chủ soái hơn?





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch