Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Anh Là Ngân Hà Khó Chạm Đến

Chương 7:

Chương 7:




Nước pha trà trong ấm sôi ùng ục ùng ục, Cố Chiếu liếc mắt nhìn Thẩm Quyết Tinh đang gọi điện thoại ngoài sân thượng rồi lại cho một ít lá trà vào trong cốc. Đổ trà ra xong mới nhớ trà này phải uống lúc rạng sáng, buổi tối uống trà sẽ khó ngủ. Vì thế cô lại đổ lá trà ngược vào trong vại trà, cuối cùng chỉ rót một ly nước nóng đặt lên bàn.

Lúc Thương Minh Viễn nhận được điện thoại của Thẩm Quyết Tinh, cậu đang nằm trên giường suýt tiến vào mộng đẹp. Vốn cho rằng quá nửa đêm mà Thẩm Quyết Tinh còn gọi điện cho mình chắc chắn vì chuyện công việc, cậu không dám chậm trễ, nhận điện thoại không chút nghĩ ngợi, kết quả đối phương im lặng một hồi rồi ủy thác cho cậu đến nhà lấy quần áo.

“Sao chứ, anh bị phong tỏa trong tiểu khu nhà người ta?” Thương Minh Viễn vừa thấy ly kỳ vừa buồn cười, “Là tiểu khu của ai vậy, khách hàng à?”

Thương Minh Viễn không biết Thẩm Quyết Tinh hôm nay đi họp lớp, chỉ nghĩ đối phương vẫn như mọi khi, đêm hôm khuya khoắt còn ngồi nhìn chằm chằm vào phương án thi công.

“Không phải, là một … người bạn.” Thẩm Quyết Tinh vỗ vỗ trán, lơ đãng nhìn vào trong nhà.

Hai đầu gối Cố Chiếu khép lại, hai tay gác trên đầu gối, an tĩnh ngồi trên chiếc sô pha đơn, nhìn chằm chằm vào cốc nước lọc trước mắt đến ngây người.

Theo bản năng, Thẩm Quyết Tinh thở dài một hơi, nói: “Lát nữa tôi gửi mật mã khóa điện tử nhà tôi cho cậu, cậu tùy tiện lấy giúp tôi hai bộ quần áo, sau đó mang luôn máy tính qua đây. Rương hành lý ở trong ngăn tủ, mật mã là ba số 0, đúng rồi, nhớ lấy cả bàn chải đánh răng và khăn lông…”

Ban công bên ngoài nhà Cố Chiếu là một cái sân thượng lớn, nóc nhà của hộ lầu dưới cũng là sân thượng nhà cô. Có thể nhìn ra ngày xưa sân thượng từng rất phồn vinh, nhiều chậu hoa xếp ở các góc, cặp mé tường còn có máng trồng cây bằng xi măng. Nhưng có lẽ do mấy năm nay thiếu chăm sóc, chậu hoa trống rỗng, bên trong máng cây cũng toàn cỏ dại.

Thẩm Quyết Tinh đứng bên ngoài hút hết một điếu thuốc rồi mới quay vào nhà, lúc quay lại thấy Cố Chiếu vẫn còn duy trì nguyên trạng thái, giống như đã tiến vào nhập định.

“Cậu đang nghĩ gì đấy?” Thẩm Quyết Tinh nhướng mày, giọng điệu có chút mệt mỏi.

Cố Chiếu ngẩng đầu nhìn về phía anh, cô nói: “Nhà tôi chỉ có một cái chăn mùa đông.”

Lông mày Thẩm Quyết Tinh còn chưa kịp hạ xuống, trực tiếp nhíu nhíu lại: “Không sao cả, cứ đưa cho tôi cái chăn, tôi trực tiếp ngủ trên sô pha tạm hai đêm.”

Cố Chiếu đứng lên, nhìn thân hình cao lớn của anh, lại nhìn nhìn sô pha sụp đổ cũ nát nhà mình…

Sô pha này đã phục dịch nhà từ lúc Cố Chiếu mới có ý thức đến nay, ít nhiều cũng đã hơn hai mươi tuổi, một mình cô nằm còn không sao, nếu bắt khung xương yếu ớt của nó đỡ người đàn ông cao 1 mét 8 là Thẩm Quyết Tinh thì cũng làm khó nó quá rồi.

“Hay là cậu ngủ giường, để tôi ngủ sô pha đi.” Cố Chiếu đề nghị.

“Tôi ngủ sô pha, cậu ngủ trên giường.” Thẩm Quyết Tinh không cho cô một đường thương lượng.

Anh về nước gây dựng sự nghiệp, tất cả làm lại từ con số không, đã quen là người đưa ra quyết định cuối cùng, cũng đã thuần thục phân tích hướng đi mọi chuyện, nhanh chóng đưa ra giải pháp tối ưu. Dưới góc nhìn của anh, ai ngủ giường ai ngủ sô pha căn bản là chuyện không cần thảo luận.

Về tình về lý, anh đều không thể ngủ giường rồi bắt một cô gái như Cố Chiếu ngủ trên sô pha.

Nhưng hiển nhiên Cố Chiếu không hề nghĩ vậy, cô có sự cố chấp kỳ lạ muốn Thẩm Quyết Tinh phải ngủ trên giường

“Không, cậu ngủ giường, tôi ngủ sô pha.” Cô lặp lại lần nữa.

“Cậu, ngủ giường! Tôi, ngủ sô pha!” Thẩm Quyết Tinh cũng nhắc lại lần nữa.

Rõ ràng bọn họ đang thương lượng một chuyện rất đỗi bình thường, Cố Chiếu và Thẩm Quyết Tinh hai người đứng đối diện, một cao một thấp lại vô cớ sinh ra cảm giác cấp bách giương cung bạt kiếm, không ai nhường ai.

Cố Chiếu lắc lắc đầu: “Cậu ngủ giường, tôi ngủ sô pha.”

Lông mày Thẩm Quyết Tinh nhăn lại thật chặt: “Cậu là máy nhắc lại sao? Tôi đã nói tôi ngủ sô pha, cậu có thấy phiền phức không?”

Còn tiếp tục như vậy anh thật sự sẽ nổi giận. Cố Chiếu không muốn Thẩm Quyết Tinh tức giận, đêm nay anh đã tức giận đủ nhiều rồi, nhưng cô cũng không muốn cứ vậy mà từ bỏ chủ trương của mình.

Cô buồn rầu nhìn lão sô pha nhà mình, bỗng nhiên nghĩ đến một biện pháp vẹn cả đôi đường: “Hay là… ngủ chung đi?”

Thẩm Quyết Tinh: “…”

Anh híp híp mắt: “Cậu nói cái gì?”

Cố Chiếu nói: “Chúng ta ngủ chung đi, giường của tôi là giường đôi, cậu ngủ một bên, tôi ngủ một bên, như vậy cũng đủ chăn để đắp rồi. Thế nào?”

Không phải Cố Chiếu không có phòng bị nam nữ, nhưng công bằng mà nói, Thẩm Quyết Tinh còn làm gì cô được chứ? Cho dù cô cởi hết đứng trước mặt Thẩm Quyết Tinh, e là đối phương cũng chỉ biết quay mặt đi, hỏi đầu cô có bệnh hay không.

Thẩm Quyết Tinh giật giật môi, cũng thực sự muốn hỏi đầu cô có bệnh hay không, làm gì có cô gái nào chủ động đi hỏi đàn ông ngủ chung với mình? Nhưng ngẫm lại, cô gái bình thường có lẽ sẽ không như vậy, còn Cố Chiếu… Việc này xét theo con người Cố Chiếu, anh còn cảm thấy rất hợp lý.

Trong đầu vang lên tiếng ong ong, Thẩm Quyết Tinh tức giận đến bật cười: “Chẳng ra làm sao.”

Anh ngồi xuống sô pha, hai tay giang rộng, chặt chẽ bá chiếm toàn bộ ghế sô pha, không có ý định tiếp tục cuộc đối thoại sống chết này, “Được rồi, không cần nói nữa, từ giờ trở đi đây là địa bàn của tôi, đừng hòng khiến tôi dịch tổ khỏi đây.”

Cố Chiếu thấy biện pháp vẹn toàn mà vất vả lắm mình mới nghĩ ra cuối cùng lại bị anh phủ quyết, không nguyện ý mà nhíu mày, nhưng cô cũng biết khả năng cao chuyện này đã không thể thay đổi được nữa, lập tức không khuyên nhủ anh, quay người vào trong phòng ôm ra một cái chăn mùa hè đặt vào sô pha đơn không có ai ngồi.

“Ban đêm nếu cậu thấy lạnh thì đắp cái này vào.” Nói xong, Cố Chiếu đặt chiếc áo khoác đệm dày của mình lên trên chiếc chăn mùa hè.

Thẩm Quyết Tinh nghĩ trời ban đêm cũng sẽ không lạnh bao nhiêu, đã đến mùa xuân, hai ngày nay mặc dù nhiệt độ có hơi xuống thấp nhưng ban đêm cũng chỉ mười lăm mười sáu độ, có đôi khi nửa đêm anh ngủ đến nóng nực còn thò chân ra khỏi chăn.

“Cảm ơn, hai ngày này đành quấy rầy cậu.” Anh nói, liếc mắt nhìn đồng hồ, “Cậu đi nghỉ ngơi đi, bạn của tôi phỏng chừng lát nữa mới đến.”

Cố Chiếu gật gật đầu, cô cầm lấy xâu chìa khóa của mình đặt trên bàn trà, cũng nói cho anh biết cái nào là chìa khóa cửa hành lang, cái nào là chìa khóa cửa lớn.

“Bên ngoài sân thượng không có đèn, ban đêm rất tối, lúc đi ra nhớ cẩn thận một chút.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch