Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Anh Là Ngân Hà Khó Chạm Đến

Chương 21:

Chương 21:




Tuy rằng mỗi tình nguyện viên đều mặc quần áo bảo hộ giống nhau như đúc nhưng Thẩm Quyết Tinh liếc mắt một cái vẫn nhận ra Cố Chiếu đang cầm tấm bìa kẹp bằng gỗ.

Không phải vì đối phương đang làm động tác gì nổi bật mà đơn thuần là do chiều cao và hình thể mà nhận ra. Một người nhỏ nhỏ gầy gầy, mặc bộ quần áo bảo hộ to rộng, trông như con thỏ chui vào bao nilon.

Thẩm Quyết Tinh cúi đầu gõ mấy chữ “Thỏ trắng” vào thanh tìm kiếm, trình duyệt nhanh chóng nhảy ra rất nhiều hình ảnh con thỏ. Anh lướt xem một chút, phát hiện có một loại tên là “thỏ lông dài tai cụp” có khí chất giống với Cố Chiếu nhất —— lỗ tai rũ xuống, lông trên đầu rất dài, không vén lên sẽ dễ dàng che mất đôi mắt, còn luôn mang bộ dáng dậm chân một cái là có thể hù nó sợ chết khiếp.

Càng xem càng thấy giống, Thẩm Quyết Tinh lưu lại hình ảnh thỏ lông dài tai cụp có bím tóc chỉ thẳng lên trời kia, mở ra sổ thông tin, click vào ảnh đại diện của Cố Chiếu rồi thêm một bức ảnh. Sau khi làm xong một loạt thao tác này, anh vừa lúc di chuyển đến trước mặt Cố Chiếu.

“Ở lầu nào phòng nào vậy?” Cách một bộ đồ bảo hộ, giọng nói Cố Chiếu nhỏ nhẹ mềm mại.

Thẩm Quyết Tinh bất động thanh sắc mở màn hình, điểm ra mã QR của mình, ngẩng đầu.

“Tôi sống ở lầu nào cậu không biết sao?”

Cố Chiếu bị anh hỏi đến sửng sốt, cúi đầu tìm kiếm nhà của mình trên phiếu đăng ký, đánh một cái vào bên cạnh tên Thẩm Quyết Tinh.

“Đã biết.”

Sau khi dừng lại một lúc ngắn ngủi, đến phiên Thẩm Quyết Tinh lên kiểm tra đo lường.

Chủ nhiệm Thạch cầm bình xịt phun phun hai lần trước mặt anh, có lẽ thấy anh thật sự quá cao nên tò mò hỏi: “Tiểu tử này cao bao nhiêu vậy?”

Thẩm Quyết Tinh kéo khẩu trang xuống, nhanh chóng thực hiện xong ngoáy họng rồi lại mang khẩu trang vào.

“189.” Anh trả lời.

Chủ nhiệm Thạch hít vào một hơi: “Được quá nhỉ, vừa cao ráo lại vừa đẹp trai.”

Thẩm Quyết Tinh cười cười, không dừng lại lâu, vòng qua lều xoay người quay trở về. Anh là người ở trong nhóm cuối cùng, sau lưng anh không còn lại bao nhiêu người, bởi vậy lúc anh đến tìm Cố Chiếu nói chuyện, vừa đúng lúc Cố Chiếu đang không có việc.

“Giữa trưa có về nhà ăn cơm không?”

Bản edit của team Trứng Cầu Vồng, truy cập app truyenyeuthich để đọc bản đầy đủ.

Cây viết của Cố Chiếu dừng ở trên bảng biểu, tầm mắt cô đối diện với Thẩm Quyết Tinh.

Rõ ràng mới nãy cô vẫn cảm thấy lớp quần áo bảo hộ đủ dày dặn, có thể ngăn được những ánh nhìn chăm chú khiến mình bất an, bây giờ cảm giác đó đã quay lại, giống như lớp ngăn cách không đủ dày. Hay nói khác đi, ánh mắt của Thẩm Quyết Tinh không giống những người khác, so với người khác… càng dễ khiến cô thấy không được tự nhiên hơn gấp bội.

“Về, bây giờ lập tức trở về.” Cô nói, lật tờ giấy A4 trên tập bảng biểu trong tay.

Thẩm Quyết Tinh chưa nói gì đã đút tay vào túi đi rồi.

Bản edit của team Trứng Cầu Vồng, truy cập app truyenyeuthich để đọc bản đầy đủ.

Anh vừa đi Trương Nhã lập tức đi đến bên cạnh Cố Chiếu, nội tâm bát quái trỗi dậy: “Cố Chiếu, đó là bạn trai của em à? Được lắm nha, nhan trị này nháy mắt có thể nâng cao chất lượng trung bình của đàn ông trong tiểu khu chúng ta.”

La Trạm xách cái loa lớn đi ngang qua, nghe thấy lời Trương Nhã, lập tức nói: “Chị quá nông cạn rồi, đàn ông không thể chỉ nhìn mặt, mặt mũi chỉ có thể chiếm một tỷ lệ nhỏ trong đánh giá tổng thể mà thôi!”

Trương Nhã cười: “Vậy những cái kia là gì cậu nói thử xem?”

“Bằng cấp nè, nhân phẩm nè, gia đình bối cảnh nè, đều phải suy xét hết cả.” La Trạm liệt kê kỹ lưỡng từng cái một.

Trương Nhã nhìn về phía Cố Chiếu, ý bảo cô đến trả lời đi.

“Bằng cấp có vẻ là… thạc sĩ, trường được xếp vào top mười trường tốt nhất toàn cầu. Từ nhỏ, từ nhỏ anh ấy đã thích giúp đỡ mọi người, tính cách rất tốt, gia giáo cũng tốt, hiện giờ đang tự mở công ty gây dựng sự nghiệp, thích vận động…” Cố Chiếu tận lực phô bày hết mọi sự ưu tú của Thẩm Quyết Tinh cho La Trạm nghe, “Còn, còn biết nấu cơm!”

Bộ dáng của Trương Nhã chính là vẻ mặt “Cậu xem, tự mình nhìn đi”, cô ấy nói với La Trạm: “Chị đơn phương tuyên bố, bạn trai Cố Chiếu chính là người đàn ông có chất lượng tối cao nhất trong tiểu khu chúng ta, không ai sánh kịp.”

La Trạm khiêng cái loa to, đến lúc này cũng có chút thở dài, mình không bằng.

Diện mạo bằng cấp cậu ấy miễn cưỡng có thể liều mạng, nấu cơm thì thật sự không làm được. Nếu nấu cơm cho cậu ấy, La Trạm có thể để cho người ta quản luôn cái nhà.

“Chị gái, nếu ngày nào đó chị và đối tượng của mình chia tay nhớ báo em một tiếng, em cũng không quá khắc khe giới tính của người yêu đâu, là đàn ông thì miễn cưỡng cũng không sao.” Cậu ấy đùa giỡn.

“Đẹp cỡ như cậu, ngoài cổng có cái miệng giếng đó, cậu tự tè một vũng rồi soi lại chính mình đi, là ai miễn cưỡng ai đây?” Trương Nhã làm bộ đánh đánh cậu ấy.

Cố Chiếu cởi bỏ đồ bảo hộ, sửa sửa đầu tóc rối, Trương Nhã đứng bên cạnh vô tình nhìn thấy cái bớt màu đó bên dưới tóc mái cô, vô cùng tự nhiên xem đây là đề tài tám chuyện.

“Cố Chiếu, vết trên trán em là bớt à?”

Bàn tay Cố Chiếu đang sửa sang lại tóc mái chợt khựng lại, cô gật gật đầu: “Đúng vậy, có từ nhỏ rồi.”

“Em đừng nghĩ nhiều, đây chỉ là thói quen nghề nghiệp thôi, chị không có ác ý gì đâu.” Trong lĩnh vực thẩm mỹ, khách hàng không chỉ có những minh tinh võng hồng muốn theo đuổi sự hoàn mỹ mà còn có một bộ phận khách hàng giống như Cố Chiếu, bởi vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà dung mạo khác hẳn với người thường, vì muốn khôi phục lại cuộc sống bình thường, bọn họ không quản ngàn dặm xa xôi đi tìm sự giúp đỡ.

“Của em chắc là vết bớt rượu vang rồi, là một dạng dị dạng mao mạch máu bẩm sinh khá phổ biến.” Cô ấy tiến lại gần Cố Chiếu, lấy ngón cái trực tiếp ấn lên vết bớt trên trán Cố Chiếu, thấy sau khi ấn xuống, vết bớt liền biến mất, hiện ra màu sắc ban đầu của làn da, cô ấy nói, “Cũng may là tương đối nhẹ, em làm vài lần trị liệu hẳn là có thể giảm đi không ít.”

Cố Chiếu không quen với những động chạm thân mật như vậy, cô che lại trán, lui ra phía sau một chút.

“Lúc trước em từng làm rồi…” Cô nói, “Không có tác dụng gì.”

“Em làm laser màu xung đúng không? Cái này phải làm rất nhiều lần, hơn nữa làm khi tuổi còn nhỏ hiệu quả tương đối cao, càng lớn càng tăng sinh nhiều, hiệu quả sẽ không rõ ràng nữa.”

“Chắc là vậy.” Khi đó Cố Chiếu còn nhỏ, cũng không hiểu chuyện này lắm, chỉ nhớ rõ chi phí cho một lần điều trị khá đắt, bác sĩ lúc ấy cũng có nói, muốn chữa khỏi ít nhất phải làm hai lần trở lên. Cô ngại tốn tiền, cũng ngại người nhà bôn ba đường dài quá vất vả, cuối cùng cũng không kiên trì nổi, chỉ làm có một lần.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch